GỬI NGƯỜI THƯƠNG – TÂM TÌNH TỪ RỪNG GỌI
Mỗi ngày, khi đọc những chia sẻ của người thương,
lòng sư khởi lên một niềm vui rất lặng.
Không ồn ào, không phô bày,
nhưng sâu và ấm.
Đó là niềm vui của người thấy Pháp đang sống —
không nằm trong chữ nghĩa,
mà đang đi, đang thở, đang chữa lành
giữa đời sống rất thật.
Hạnh phúc lớn nhất của người tu
không phải là được tán thán,
mà là thấy người thương
tự mình thấy ra,
tự mình bước đi,
tự mình có kết quả.
Không cần ai thuyết phục.
Không cần ai dẫn dắt bằng quyền lực
hay niềm tin mù quáng.
Chỉ là:
thấy – hiểu – hành – chuyển hóa.
Có người đến với 7T
không vì tôn giáo,
mà vì một nhu cầu rất thật:
muốn sống cho ra sống,
muốn hết khổ,
muốn thân tâm được yên.
Không tìm cầu cao siêu.
Không đặt mục tiêu giác ngộ.
Chỉ bắt đầu từ những điều rất gần:
Biết tin vào điều lành (Tín),
biết quay về nhận diện (Thức),
biết nuôi thân đúng cách (Thực),
biết thực tập đều đặn (Tập),
biết dừng lại và soi sáng (Thiền),
biết sống thuận thiên nhiên – nhân quả (Thiên),
và biết mở lòng thương không điều kiện (Thương).
7T không phải là lý thuyết.
7T là con đường có thể kiểm chứng.
Hành đúng thì có kết quả.
Hành sâu thì kết quả sâu.
Hành thật thì chuyển hóa thật.
Khi người thương hành đúng 7T,
thân bắt đầu nhẹ hơn,
tâm bớt chống hơn,
cảm thọ không còn là kẻ thù,
nghịch duyên không còn là hình phạt.
Người thương không còn hỏi:
“Vì sao chuyện này xảy ra với tôi?”
Mà bắt đầu thấy:
“Chuyện này đang dạy tôi điều gì?”
Đó là lúc Pháp hiện tiền.
Niềm vui khi ấy
không phải vui vì được,
mà là vui vì không còn bị kéo.
Không bị kéo bởi dục,
không bị kéo bởi sợ,
không bị kéo bởi cái “phải trở thành”.
Người thương bắt đầu sống đơn giản hơn,
nhưng sâu hơn.
Ít mong cầu hơn,
nhưng đầy đủ hơn.
Sư hoan hỷ nhất
là khi thấy người thương
không cần khoác áo tu
mà vẫn sống ra chất tu.
Không cần nói nhiều về Pháp,
mà từng cách thở,
cách ăn,
cách đi,
cách đối diện bệnh – đau – mất mát
đều toát ra một nội lực rất hiền.
Đó là dấu hiệu của người đã chạm Pháp —
không bằng tri thức,
mà bằng chính thân tâm mình.
Rừng Gọi chưa bao giờ mong ai tin Rừng Gọi.
Rừng Gọi chỉ mong người thương:
tự thấy mình bớt khổ,
tự thấy đời sống bớt căng,
tự thấy lòng mình rộng ra,
mềm ra,
và sáng ra.
Nếu có một thông điệp duy nhất,
thì chỉ là điều này:
👉 Pháp không ở đâu xa.
👉 Pháp hiện ra khi ta sống đúng.
👉 7T chỉ là những bước rất người để đi về điều đó.
Sư cúi đầu tri ân người thương
vì đã sống,
đã hành,
đã đi trọn con đường của chính mình.
Thấy người thương an hơn,
sư an.
Nguyện cho tất cả,
dù đang ở đâu trên con đường của mình,
đều có thể thấy rõ đường đi,
không mù mờ,
không hoang mang,
không đánh mất phương hướng.
Nguyện cho mỗi người tin tưởng chính mình,
tin vào khả năng tỉnh thức,
chuyển hóa và chữa lành
đang có sẵn nơi thân tâm.
Không cần vay mượn niềm tin.
Không cần dựa dẫm quyền lực bên ngoài.
Nguyện cho ai đang đi trong khổ đau
sớm nhận ra lối ra.
Ai đang chìm trong phiền não
sớm thấy được bản chất của nó,
để vượt thoát khổ đau, phiền não
bằng chính sự hiểu và hành của mình.
Nguyện cho tất cả biết trân trọng sự sống,
yêu thương thân này đúng cách,
yêu thương người khác không điều kiện,
và biết ơn cả những thuận duyên lẫn nghịch duyên
— vì tất cả
đều là Pháp đang dạy ta trưởng thành.
Rừng Gọi không cầu gì hơn.
Chỉ mong ánh sáng tỉnh thức ấy
được tiếp tục lan đi —
rất lặng,
rất bền,
và rất người.
— Sư Rừng Gọi —
Yangon, ngày đẹp đầu năm 2026

