THƯƠNG GỬI CÁC CON RỪNG GỌI Ở KHẮP NƠI
(Rừng Gọi tái sinh – sinh ra chính mình sau những đợt thanh lọc sâu)
Các con thương mến,
Mỗi mùa, đất Mẹ lại thay áo.
Lá rừng đổi màu không phải để mất đi, mà để mở đường cho sự sống mới.
Vô thường không phải là điều đáng sợ, mà là cánh cửa tái sinh an lành cho ai biết quay về.
Những ngày này, ở nhiều nơi, có những người đang âm thầm nuôi dưỡng chiều hướng tâm linh trong chính họ. Không ồn ào, không tranh đấu, chỉ lặng lẽ thắp sáng nội tâm.
Đó là biểu hiện của lãnh đạo tâm linh đích thực – không phải lãnh đạo người khác, mà là lãnh đạo chính mình, làm chủ thế giới bên trong mình.
Thế giới cần những người biết tự soi sáng như vậy.
Đất Mẹ cũng cần những người biết tự thanh lọc và tự chữa lành như vậy.
Và các con – những người con mang tên Rừng Gọi –
đã và đang biết tự thanh lọc, tự chữa lành, tự soi sáng chính mình trên con đường tỉnh thức.
Chúng ta đang sống trong một thời đại mà mỗi hơi thở, mỗi lựa chọn nhỏ đều để lại dấu vết trên hành tinh xanh. Khi thiếu tỉnh thức, ta dễ bị cuốn vào tiêu thụ, tham cầu, độc ác hay vô cảm. Nhưng chỉ cần dừng lại – thấy rõ – quay về, chỉ cần một niệm từ bi khởi lên, dòng chảy ấy bắt đầu đổi hướng, và con đường chữa lành liền mở ra.
Các con ơi,
Điều duy nhất ta mang theo qua sinh tử không phải là tài sản hay danh vọng, hay những gì ta vất vả tìm kiếm và tích trữ mà là thân – khẩu – ý nghiệp được nuôi dưỡng bằng chánh niệm và tình thương yêu chân thành không toan tính, không điều kiện.
Khi chấp nhận vô thường, ta không còn chống cự.
Khi không chống cự, bình an tự có.
Và khi có bình an, ta biết sống sao cho xứng đáng với đất Mẹ, với muôn loài, và với chính mình.
Bụt dạy: vạn pháp vô thường, có sinh thì có diệt.
Nền văn minh của chúng ta cũng theo quy luật ấy. Nếu con người sống mê lầm và tham đắm, sự suy tàn là điều dễ thấy. Nhưng khi biết nhìn thẳng sự thật, không phủ nhận, không tuyệt vọng, thì một hướng đi mới sẽ hiện ra.
Đất Mẹ là một cơ thể sống.
Ta có thể vô tình làm tổn thương cơ thể ấy nếu sống thiếu trách nhiệm.
Nhưng ta cũng có thể trở thành những “vi khuẩn lành”, nuôi dưỡng và bảo vệ đất Mẹ – chỉ bằng cách sống chậm lại, sống sâu hơn, sống có thương sâu và hiểu thấu.
Rừng Gọi không phải là một địa danh.
Rừng Gọi là tiếng gọi tỉnh thức trong mỗi người.
Là khả năng tái sinh sau những đợt thanh lọc sâu.
Là lời mời đứng dậy – không ồn ào, không đối đầu –
mà lặng lẽ, vững chãi, từ bi và sáng trong.
Không ai biết được ngày mai.
Vì vậy, hãy sống tốt và sống thiện trong từng khoảnh khắc:
phòng hộ các căn, quán tâm, nhìn tâm và mỉm cười với chính mình;
có mặt trọn vẹn với những gì đang xảy ra trong và xung quanh.
Đó là công việc quan trọng nhất của một đời sống có ý nghĩa.
Những việc còn lại, xin để trời xanh an bài theo nghiệp chung.
Thương yêu và tin cậy các con.
Ôm các con vào lòng.
— Rừng Gọi đầu năm 2026.

