RỪNG XANH – NGƯỜI THẦY THẦM LẶNG
Rừng xanh dấu yêu
luôn trao tặng cho ta nhiều hơn những gì ta có thể đáp lại.
Những tán cây đứng đó,
không đòi hỏi, không phân biệt,
chỉ lặng lẽ trao đi
tình thương vô điều kiện.
Nếu cây có thể thương yêu như thế,
tại sao con người lại không thể mở lòng như vậy?
Trong tự nhiên,
có những câu trả lời mà trí tuệ con người,
dù tinh xảo đến đâu,
cũng không thể tự tạo ra.
Một cái cây nhỏ bé
vẫn làm việc không ngừng:
lọc sạch không khí,
làm mát mặt đất,
giữ đất khỏi trôi,
nâng đỡ sự sống của muôn loài.
Nó chữa lành đất,
điều hòa nước,
nuôi dưỡng thổ nhưỡng —
tất cả
chỉ bằng sự hiện diện thầm lặng
của chính nó.
Trong khi thế giới mải mê tìm kiếm
những công nghệ đắt đỏ và phức tạp
để cứu lấy khí hậu,
chúng ta đôi khi quên mất
giải pháp giản dị
đã có mặt từ thuở xa xưa.
Bảo vệ và trồng thêm cây
không phải là hành động tượng trưng,
mà là một trong những con đường
tự nhiên và hiệu quả nhất
để chữa lành hành tinh này.
Và cũng như rừng,
con người không cần quá nhiều để sống an lành.
Chỉ cần biết trở về.
Trở về với tri túc,
với thiểu dục,
tiêu thụ ít lại,
tham cầu ít lại.
Thiền nhiều hơn,
để thân tâm thật sự được nghỉ ngơi.
Ăn ngày một bữa là đủ,
đủ để nuôi thân,
đủ để không nuôi thêm tham ái.
Ngủ ít lại,
ba giờ trong ngày cũng đã đủ,
vì khi thiền đúng,
thiền chính là sự nghỉ ngơi sâu nhất.
Tương lai
không phải lúc nào cũng cần điều mới mẻ.
Đôi khi,
điều thế giới cần nhất
chỉ là
chúng ta biết dừng lại,
biết lắng nghe,
biết trân trọng
những gì đã luôn ở đó —
lặng lẽ,
bền bỉ,
và đầy tình thương.
Rừng Gọi…
bạn có nghe không? Đoạn phim VTV1 này cho nhiều người thương xem rơi nước mắt không phải vì bi kịch,
mà vì nhận ra trái tim mình đã khô cạn bao lâu.
Giữa những ồn ào của đời sống,
rừng nhắc ta về một điều rất xưa mà ta đã quên:
tình thương không điều kiện.
Có khi, điều ta tìm kiếm bấy lâu
không nằm ở phía trước,
mà nằm trong tiếng gọi rất khẽ
từ rừng —
và từ chính mình.
- Sư Rừng Gọi

