Có những lúc trong đời, con người tưởng rằng mình cần rất nhiều để sống:
nhiều thức ăn, nhiều thuốc men, nhiều tiện nghi.
Nhưng khi bước vào rừng, ngồi yên dưới tán cây, lắng nghe hơi thở, ta mới thấy một điều lạ:
sự sống vốn rất giản dị.
Trong những ngày nhịn khô, thân không nhận thêm nước hay thực phẩm từ bên ngoài.
Lúc ấy, một trí tuệ cổ xưa của thân bắt đầu hoạt động.
Sắc mạng quyền (jīvitindriya rũpa), sức sống duy trì thân – âm thầm làm việc.
Nó không hoảng loạn.
Nó không sợ thiếu.
Nó chỉ lặng lẽ mở kho năng lượng đã tích trữ trong thân từ lâu.
Khi không còn thức ăn từ bên ngoài, cơ thể quay vào nguồn dưỡng chất nội sinh:
glycogen dự trữ trong gan
mỡ tích tụ trong các mô tế bào
các khối u, mô viêm, vùng ô nhiễm trong cơ thể
những tế bào già cỗi không còn cần thiết
Tất cả trở thành nhiên liệu cho sự sống.
Cơ thể giống như một khu rừng tự dọn dẹp mình.
Những cành khô mục được đốt đi để nuôi dưỡng sự sống mới.
Khi quá trình này diễn ra, thân chuyển hoá năng lượng, sinh nhiệt, sinh nước nội sinh, và sử dụng không khí để duy trì sự sống.
Thân bắt đầu tự thanh lọc.
Nhiều người sau khi nhịn khô đúng cách, có hiểu biết, có thiền tập, thường nói một điều giống nhau:
thân nhẹ
tâm sáng
ngủ sâu
bệnh tật giảm dần
Không phải vì có phép màu từ bên ngoài.
Mà vì thân đã được trả về cơ chế tự chữa lành vốn có.
Nếu chỉ nhịn ăn mà tâm đầy lo lắng, sợ hãi, tham cầu…
thì thân khó mà chuyển hoá.
Nhưng khi nhịn khô trong chánh niệm và thiền tập, thân và tâm cùng bước vào một nhịp điệu khác.
Hơi thở chậm lại.
Tâm lắng xuống.
Khi tâm an,
thân biết phải làm gì.
Một người thương của Rừng Gọi – pháp danh Minh Đạo, đang sống tại Úc – đã mang trong mình hai căn bệnh gần 30 năm: trầm cảm và vảy nến.
Sau nhiều năm điều trị bằng Tây y, bệnh chỉ được ức chế chứ không thể chữa dứt điểm.Nhờ sự khích lệ của người con trai đang học ngành y, anh tìm hiểu về thanh lọc thân tâm và cơ chế tự thực bào (autophagy) trong cơ thể.Sau khi thực hành thanh lọc và nhịn khô theo phương pháp Rừng Gọi, anh chia sẻ rằng:bệnh vảy nến giảm mạnhtâm trầm cảm nhẹ dầnthân và tâm cảm nhận sự chuyển hóa sâu sắc.
Ai muốn đọc trọn câu chuyện, có thể xem tại đây:
Nhịn khô không phải để hành xác.
Cũng không phải để chứng minh điều gì.
Nó chỉ giúp ta nhìn lại sự thật rất sâu của thân:
thân có trí tuệ
thân biết tự chữa lành
thân chỉ cần ta đừng làm nó quá tải.
Khi thân được nghỉ,
tâm được yên,
sự sống bắt đầu tự điều chỉnh lại trật tự của nó.
Tỉnh thức không phải điều gì xa xôi.
Đôi khi chỉ là:
ngồi yên
thở chậm
lắng nghe cơ thể mình.
Khi ấy ta nhận ra:
sự sống không nằm trong những gì ta đưa vào,
mà nằm trong trí tuệ đang vận hành bên trong từng tế bào.
Giữa rừng sâu hay giữa phố thị,
ai biết quay về lắng nghe thân và tâm mình,
người đó đang bước trên con đường
tỉnh thức.


