A TRUE DIALOGUE WITH INTERNATIONAL PRACTITIONERS. ĐỐI THOẠI CHÂN THÀNH CÙNG HÀNH GIẢ QUỐC TẾ

17/05/2026 - runggoi

THE JOURNEY OF SOWING 7T AND AGAPE ENERGY: A TRUE DIALOGUE WITH INTERNATIONAL PRACTITIONERS

Question: > “Dear Venerable, why do you choose this minimalist ascetic lifestyle, traveling with only three robes and one alms bowl? We observed your journey, including the intense events in Vietnam, such as the forced dispersal in June 3rd, 2024. How do you maintain peace amidst such public devotion and extreme opposition?”

Answer:

From the perspective of behavioral psychology and consciousness science, the journey of letting go to become a pure “Nobody” is a profound process of dissolving the ego to attain absolute freedom. When a practitioner practices Fasting, the body enters a space that triggers Autophagy—a Nobel Prize-winning 2016 scientific phenomenon of cellular self-cleansing, the 2016 Nobel Prize in Physiology or Medicine to Yoshinori Ohsumi for his discoveries of mechanisms for autophagy. This biological simplicity from hunger supports and fuels our mindfulness and clarity, helping us step away from worldly labels and meditate deeply in Nature.

The greatest challenge on this path does not come from physical endurance, but from the complex vortex of human emotions. Ignorant adoration or extreme hostility and opposition inadvertently create pressure, nuisance, and energetic disturbances. This disrupts the profound stillness required for ascetic practice, while needlessly diminishing the blessings, virtues, and spiritual merits of all involved.

Looking back at the event in the early hours of June 3rd, 2024, which I directly witnessed, many debated whether it was “voluntary” or “forced.” As monastics, we dwell in the present and view this through the law of cause and effect, transcending dualistic judgments. During that midnight dialogue with security officials at that time, I offered a profound, constructive proposal: if the leaders could understand and love, we could happily cooperate with the authorities and the national media network of over 800 press agencies to guide citizens to stand mindfully by the roadside to admire Thay Minh Tue and the group.

Traffic police would not need to sound their sirens but could walk alongside the group for exercise while supporting order. If everything unfolded in silence, order, mutual respect, and mindfulness, these beautiful images of order and peace would ripple and go viral across the globe, shining a light on a magnificent Vietnam of peace, freedom, and deep human connection to the world. Unfortunately, that proposal with a deep vision was not realized and manifested.

Looking back at that event and what I proposed that night, it is truly beautiful to see that throughout my recent Dhutanga journeys across various nations, local police and communities have deeply respected and embraced these walking and alms-seeking journeys in their own unique and beautiful ways. This is especially evident today in the United States, where its leaders, policemen and people have done exactly that, fully welcoming and supporting the Dhutanga walking group titled ‘Walk for Peace’ on their recent journey from Texas to Washington D.C.

Every society has its own historical conditions, concerns, and responsibilities regarding public order and social stability. Therefore, understanding and compassion are always more important than blame or division.

When the conditions are not ripe in one place, it becomes an opportunity for growth elsewhere with patience and gratitude. Just like the 400 young monastics of Zen Master Thich Nhat Hanh’s Bat Nha monastery years ago who scattered only to blossom into multiple centers worldwide, today we are blessed to spread peace in Asia such as Nepal, India, Myanmar… the USA, and Europe. This shows how difficulties can sometimes become the very causes and conditions for new seeds of mindfulness to spread internationally, flowing from local to global.

The ultimate aspiration of a monastic like myself is simply the freedom to walk, practice, meditate, and serve harmlessly, hence causing no harmful effect to social order and security, while contributing positively to peace and social harmony.

Perhaps the future of human evolution is a transformation from consumption toward connection, from fear toward understanding, and from the struggle for survival toward AGAPE—Unconditional Love. May humanity gradually let go of suspicions and break down the walls of separation, so we can view one another as members of a single global family on the same planet, sharing the same aspiration for true happiness, inner freedom, a world filled with unconditional love, and absolute fearlessness for sustainable happiness.

Sādhu! Sādhu! Sādhu!


HÀNH TRÌNH GIEO MẦM 7T VÀ NĂNG LƯỢNG AGAPE: ĐỐI THOẠI CHÂN THÀNH CÙNG HÀNH GIẢ QUỐC TẾ

Hỏi: > “Thưa Sư, vì sao Sư lại chọn lối sống tối giản Đầu đà, chỉ với ba y một bát? Chúng con đã quan sát hành trình của Sư, bao gồm cả những biến động tại Việt Nam như sự kiện ngày 3 tháng 6 năm 2024. Làm thế nào Sư giữ được sự định tĩnh trước những làn sóng cuồng nhiệt hay phản đối cực đoan từ dư luận?”

Đáp:

Nhìn từ góc độ tâm lý học hành vi và khoa học tâm thức, hành trình xả ly để trở thành một “Nobody” (không ta) thuần khiết là một tiến trình buông bỏ bản ngã để đạt đến tự do nội tâm, luôn sống trong tự tại. Khi thực hành tiết thực đúng (fasting), cơ thể kích hoạt cơ chế tự thực (Autophagy) — một quá trình giúp cơ thể tự dọn rác đến cấp độ tế bào, tái tạo và hồi sinh đã được khoa học nghiên cứu đạt giải Nobel 2016. Cụ thể, giải Nobel Sinh lý học hoặc Y học năm 2016 đã được trao cho nhà khoa học Yoshinori Ohsumi vì những phát hiện của ông về cơ chế tự thực của tế bào Lối sống Đầu đà đơn giản và cái đói sinh học ấy nuôi dưỡng chánh niệm, sự sáng suốt và giúp hành giả vượt giới cấm thủ, bước qua mọi danh tướng, chấp trước để thiền định sâu sắc giữa thiên nhiên.

Thử thách lớn nhất trên con đường này không đến từ thể xác, mà đến từ vòng xoáy cảm xúc của người đời. Sự yêu kính thiếu hiểu biết hay lòng ghét bỏ, phản đối cực đoan vô tình tạo ra áp lực, phiền toái và những vùng nhiễu loạn năng lượng. Điều này ảnh hưởng đến không gian tĩnh lặng cần thiết cho sự thực hành Đầu đà, đồng thời làm suy giảm phước báu, phước đức và công đức của tất cả một cách đáng tiếc, đáng ra không nên có.

Nhìn lại sự kiện vào rạng sáng ngày 3 tháng 6 năm 2024 mà tôi trực tiếp chứng kiến, nhiều người đã có những góc nhìn khác nhau và tranh luận đúng sai, xem đó là ‘tự nguyện’ hay ‘bị ép buộc’. Là người xuất gia, chúng tôi an trú trong hiện tại và nhìn nhận điều này cũng như mọi điều xảy ra qua pháp nhân duyên và luật nhân quả, vượt thoát khỏi những phán xét nhị nguyên.

Trong cuộc đối thoại giữa đêm đó trước khi giải tán với các cán bộ an ninh có cả nhà đài ghi hình, tôi đã đưa ra một kiến nghị mang tính xây dựng tích cực: Nếu các vị lãnh đạo địa phương và trung ương có thể hiểu và thương, hoan hỷ thiết lập được an ninh trật tự người dân qua mạng lưới truyền thông quốc gia với hơn 800 cơ quan báo chí để hướng dẫn mọi người dừng, đứng chiêm ngưỡng thầy Minh Tuệ và đoàn bộ hành một cách trật tự, chánh niệm hai bên vệ đường, ai cố tình vi phạm thì bị phạt.

Lực lượng cảnh sát giao thông không cần phải đi xe hú còi bên cạnh – vốn dĩ bô tỏa nhiệt rất nóng và xả khói ô nhiễm – mà có thể đi bộ cùng đoàn để vừa tập thể dục cho ra mồ hôi thải độc, vừa hỗ trợ giữ gìn trật tự. Nếu mọi sự diễn ra trong im lặng, trật tự và chánh niệm như thế, những hình ảnh đẹp đẽ về sự trật tự, hỗ tương và hòa bình ấy sẽ lan tỏa tích cực đến khắp thế giới, tỏa sáng một Việt Nam tuyệt vời của hòa bình, tự do và đầy tình kết nối nhân văn trước toàn cầu. Tiếc rằng kiến nghị với tầm nhìn sâu ấy chưa thể thực hiện.

Nhìn lại sự kiện và những gì tôi đã đưa ra trong đêm đó, thật mầu nhiệm khi đi qua các nước trong thời gian thực hành Đầu đà vừa qua, cảnh sát và cộng đồng địa phương đã trân trọng và đón nhận các hành trình đi bộ, khất thực theo những cách riêng rất đẹp. Điều này đặc biệt hiển lộ rõ nét hôm nay tại nước Mỹ, nơi các nhà lãnh đạo, cảnh sát và người dân Mỹ đã làm được y như vậy, khi đón nhận và hỗ trợ trọn vẹn cho đoàn Đầu đà mang tên ‘Walk for Peace’ (Đi bộ vì Hòa bình) trong hành trình từ Texas đến Washington D.C vừa qua.

Mỗi quốc gia đều có những hoàn cảnh lịch sử, thể chế, trách nhiệm quản lý và những nỗi lo riêng về an ninh, trật tự xã hội. Vì vậy, điều quan trọng nhất vẫn là sự thấu hiểu và lòng từ bi, thay vì trách móc hay đối kháng. Khi duyên lành chưa đủ ở nơi này, người tu chỉ tiếp tục bước đi ở nơi khác với tâm bình an, hiểu thương và biết ơn.

Giống như câu chuyện năm xưa của 400 tăng sinh trẻ Làng Mai tại Bát Nhã – Bảo Lộc, dòng đời đẩy xô nhưng nay đã thành nhiều “Bát Nhã” nở hoa khắp thế giới; những thử thách đôi khi lại trở thành nhân duyên để hạt giống tỉnh thức được lan tỏa rộng hơn trên thế giới.

Điều mong mỏi giản dị nhất của một người xuất gia như tôi là được tự do đi lại, tu tập, thiền định và phụng sự một cách vô hại, để góp phần nuôi dưỡng hòa bình, sự thấu hiểu và an lành cho xã hội.

Có lẽ tương lai của tiến hóa nhân loại là sự chuyển hóa từ tiêu thụ sang kết nối, từ sợ hãi sang thấu hiểu, từ tranh đấu sinh tồn hướng đến AGAPE — Tình yêu vô điều kiện. Mong sao con người dần buông đi những nghi kỵ và phá vỡ những bức tường ngăn cách để có thể nhìn nhau như người một nhà, cùng chung một hành tinh, cùng chia sẻ khát vọng về hạnh phúc chân thật, tự do nội tâm và một thế giới tràn đầy tình thương không điều kiện cùng sự vô úy – không sợ hãi để đạt được hạnh phúc bền vững.

Lành thay! Lành thay! Lành thay!

de3acc32d4925fcc0683-1757773320.jpg

Autophagosome.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *