CON ĐI THEO BỤT: TỪ RỪNG NGOÀI TRỞ VỀ HẢI ĐẢO TỰ THÂN – TỪ THẠC SĨ TOKYO ĐẾN HÀNH GIẢ ĐẦU ĐÀ
Có người hỏi con: “Sư đi đâu mà chân trần, đầu trần, ôm bình bát thong dong giữa nhân gian?”. con mỉm cười: “Con đi theo Bụt”.
Đi theo Bụt không phải là một cuộc hành trình về quá khứ, cũng không phải là đi tìm một vị thần linh xa xôi. Đi theo Bụt là cuộc trở về vĩ đại nhất của đời người: Trở về với chính mình. Đi theo Bụt là đi theo con đường tu tập theo lời dạy của Bụt để sống tỉnh thức và từ bi.
1. Từ “Rừng xanh” đến “Rừng tâm”
Con từng yêu rừng xanh, chọn học ngành Lâm nghiệp để hiểu về hơi thở của thiên nhiên. Nhưng rồi con nhận ra, dù rừng ngoài có xanh tốt đến đâu, nếu “Rừng Tâm” còn đầy rác rưởi của tham ái (tham dục) và vô minh (ngu si), con người vẫn mãi khổ đau.
Con đi theo Bụt là để học cách trồng những cội cây tỉnh thức trong vườn đất tâm, để tô điểm “Rừng tâm” trong mình, để biến lòng mình thành một hòn đảo bình an, khô ráo (Attadīpā) giữa đại dương cảm thọ cuồn cuộn.
Con đi theo Bụt là để học cách trồng những cội cây tỉnh thức trong vườn đất tâm, để tô điểm “Rừng tâm” trong mình, để biến lòng mình thành một hòn đảo bình an, khô ráo (Attadīpā) giữa đại dương cảm thọ cuồn cuộn.
2. Đỉnh cao thế gian: Khi có tất cả mà vẫn ra đi
Người thương ơi, có người nghĩ con buông bỏ vì không có gì để mất. Nhưng sự thật không phải vậy. Hơn 2500 năm trước, Bụt đã có vương quốc, quyền lực và gia đình ấm êm. Ngài ra đi không phải vì thiếu thốn, mà vì thấy rõ sự thật đằng sau lớp vỏ hào nhoáng ấy là sinh, lão, bệnh, tử và phiền não, khổ đau.
Con đi theo Bụt, cũng từ một hành trình tương tự. Con ra đi không phải vì thiếu thốn, vì chán đời hay trốn nợ …Con từng có trong tay những gì mà thế gian hằng khao khát:
- Hai tấm bằng Thạc sĩ danh giá tại Việt Nam và Tokyo (Nhật Bản).
- Cán bộ nhà nước, địa vị xã hội, nhà lầu, xe hơi, khu nghỉ dưỡng sang trọng.
- Một gia đình hạnh phúc với vợ đẹp, giỏi giang và con thơ.
Nhưng giữa đỉnh cao thành công vật chất, con vẫn nghe thấy tiếng gọi của sự thật. Con nhận ra: Bằng cấp không xóa được khổ đau, xe hơi không đưa ta đến bến bờ an lạc, ăn uống nhiều không làm con khoẻ hơn, v.v. mọi tích trữ và sở hữu chỉ là sợi dây xích vàng trói buộc “hải đảo tự thân”. Con buông bỏ danh vọng để ra đi và học ngôn ngữ Pali – ngôn ngữ Bụt để hiểu sâu lời Bụt. Con buông bỏ tiện nghi ra đi để thực hành nhịn khô và đầu đà. Con buông bỏ sự dính mắc vào người thân để ra đi nhưng chính là quay về yêu thương mình và toàn thể chúng sanh bằng tâm Từ Bi vô lượng không phân biệt, không điều kiện.
3. Từ “Y khoa” đến “Diệu pháp tự chữa lành”
Con từng định học Y để chữa bệnh cho đời. Nhưng Bụt dạy rằng: Căn bệnh lớn nhất là “Đói khát các dục (tham dục)” và “Chấp thủ”.
Con đi theo Bụt, con chọn lộ trình 7T Rừng Gọi. Con dùng sự Kham nhẫn (Khanti) và năng lượng của Thiền định (Samādhi) để bẻ gãy mắt xích khổ đau. Khi ta làm chủ được cảm thọ, giữ tâm quân bình với các cảm giác nơi thân, khi ta thấy rõ “Vayadhammā saṅkhārā” (Mọi pháp hữu vi đều biến diệt), thì mọi bệnh tật trên thân tâm tự khắc được chữa lành bởi sự buông thư và ánh sáng của trí tuệ. Minh chứng cho sự mầu nhiệm này, đã có nhiều bác sĩ giỏi, bác sĩ trưởng khoa các bệnh viện cả công lập và quốc tế tư nhân với hơn 40 năm trong nghề đã hữu duyên trải nghiệm và chứng thực Vi diệu pháp 7T Rừng Gọi.
Con đi theo Bụt, con chọn lộ trình 7T Rừng Gọi. Con dùng sự Kham nhẫn (Khanti) và năng lượng của Thiền định (Samādhi) để bẻ gãy mắt xích khổ đau. Khi ta làm chủ được cảm thọ, giữ tâm quân bình với các cảm giác nơi thân, khi ta thấy rõ “Vayadhammā saṅkhārā” (Mọi pháp hữu vi đều biến diệt), thì mọi bệnh tật trên thân tâm tự khắc được chữa lành bởi sự buông thư và ánh sáng của trí tuệ. Minh chứng cho sự mầu nhiệm này, đã có nhiều bác sĩ giỏi, bác sĩ trưởng khoa các bệnh viện cả công lập và quốc tế tư nhân với hơn 40 năm trong nghề đã hữu duyên trải nghiệm và chứng thực Vi diệu pháp 7T Rừng Gọi.
4. Học Pali: Nghe trực tiếp lời Bụt dạy
Giữa những ngày miệt mài tại Trường Đại học Hoằng Pháp Phật giáo Nguyên thuỷ Quốc tế – ITBMU (Myanmar), mỗi con chữ Pali học được là một bước chân con tiến gần hơn đến Bụt. Con học Pali không phải để làm học giả, mà để hiểu đúng gốc rễ lời Bụt dạy đặc biệt là di huấn cuối cùng của Ngài: “Appamādena sampādetha” (Hãy tinh tấn, không phóng dật!). Con học để soi chiếu vào pháp hành đầu đà, để hành đúng trung đạo, để mỗi bước đi chân trần trên đất mẹ đều thấm đẫm hương vị của an lạc và giải thoát.
5. Lời nguyện
Con đi theo Bụt, con nguyện giữ hạnh Nhẫn nhục như đất, Tự tại như gió. Dù còn phải làm “mission” học thuật tại Myanmar, tâm con vẫn hướng về con đường buông bỏ trọn vẹn của bậc Thánh. Dù ngoại cảnh có thăng trầm, con nguyện giữ Tâm Quân Bình, bất động trước sinh diệt. Bởi con biết rõ: Chẳng có “ai” đang khổ, chẳng có “ai” đang đi, chẳng có “ai” đang sanh, chẳng có “ai” đang tử, chỉ có Chánh pháp (dhamma) đã đang hiển lộ.
Người thương ơi, đi theo Bụt là một hành trình tự do vô biên. Không cần ép xác, chỉ cần làm chủ cảm thọ và giữ tâm quân bình, bất động trước dòng đời sôi động. Không cần cầu danh, chỉ cần vượt thoát nhị nguyên và vắng bóng ý niệm.
Rừng Gọi là tiếng chuông, gọi người thương cùng con… đi theo Bụt!
Viết từ lòng từ bi và thực chứng của con – Tỳ kheo Tuệ Đức (Sư Rừng Gọi).
Yangon, Myanmar – 27/01/2026.
Yangon, Myanmar – 27/01/2026.

