HỎI – ĐÁP GIỮA THẦY THUỐC NHÂN DÂN & SƯ TUỆ ĐỨC

15/01/2026 - runggoi

HỎI – ĐÁP GIỮA THẦY THUỐC NHÂN DÂN & SƯ TUỆ ĐỨC

(Bản đăng chính thức – đã tách riêng nội dung về hành giả đầu đà Minh Tuệ)


Kính gửi Bác – một vị Thầy thuốc Nhân dân có tâm và trách nhiệm với cộng đồng,

Sau thời gian thanh lọc, sư cảm nhận Bác vẫn còn những ưu tư, trăn trở liên quan đến thân – tâm – bệnh – chữa lành, và vai trò của người thầy thuốc trong bối cảnh hiện nay. Với tinh thần chia sẻ, gợi mở và đồng hành, sư xin được đáp lại từng câu hỏi của Bác dưới dạng hỏi–đáp, để dễ đọc, dễ quán chiếu.


1. TTND hỏi:

Vì sao đã hiểu vô thường mà lòng vẫn vấn vương?

Sư đáp:
Nhiều người biết vô thường như một khái niệm, như kiến thức học được, nhưng chưa thực sự thấy vô thường bằng tuệ giác.

Khi chưa thấy, tâm vẫn còn bám vào ký ức, tiếc nuối, lo lắng cho tương lai. Nhưng khi thật sự thấy sâu sắc vô thường (anicca), tâm tự buông những gì không thể giữ. Khi ấy, lòng không còn bị trói buộc bởi được–mất, hơn–thua.

Người sống với tuệ giác vô thường có thể an trú trong từng khoảnh khắc hiện tại; và hạnh phúc đi cùng họ một cách tự nhiên, như bóng không rời hình.


2. TTND hỏi:

Vô thường là khẩu hiệu để nói, hay là một công án thiền để sống?

Sư đáp:
Vô thường không phải để lặp lại bằng ngôn từ, mà để sống và để thấy.

Không cần đi tìm một điều gì đặc biệt, cũng không cần cố tạo ra một trạng thái “mà mình muốn thấy”. Những nỗ lực ấy chỉ làm tăng thêm vọng tưởng.

Cách thực tập thiết thực nhất là:

  • Ngồi yên, lưng thẳng, bất động đủ lâu.
  • Quán sát những gì đang diễn ra nơi thân và tâm:
    • cơn đau,
    • cảm giác,
    • cảm thọ,
    • những ý nghĩ đến rồi đi, sinh rồi diệt, mạnh rồi nhẹ, nhẹ rồi mạnh, tất cả đều không theo ý mình.

Từ đó, hành giả trực tiếp thấy rằng:

  • Không có gì mình thật sự kiểm soát được.
  • Thân này, cảm giác này, ý nghĩ này đều là vô thường, vô ngã.

Thấy được như vậy, tâm tự lặng.


3. TTND hỏi:

Tại sao biết thiện – ác, lợi – hại mà người ta vẫn không dừng điều bất thiện?

Sư đáp:
Ai cũng từng được nghe rằng:

  • Mỗi suy nghĩ, lời nói, hành động bất thiện đều gây hại cho tự thân, xã hội và cộng đồng.
  • Mỗi suy nghĩ, lời nói, hành động thiện lành đều nuôi dưỡng sức khỏe, bình an và hạnh phúc.

Nhưng người ta vẫn không dừng vì:

  • Tập khí tham, sân, si đã ăn sâu nhiều đời.
  • Trí tuệ chưa đủ chín, chánh niệm chưa đủ mạnh.
  • Tâm quen hướng ra ngoài để tìm nguyên nhân, đối tượng đổ lỗi, thay vì quay về soi chiếu chính mình.

Kẻ thù đích thực không nằm bên ngoài, mà nằm ngay trong mỗi người: tham, sân, nghi, cố chấp, ích kỷ, ngã mạn…

Nếu không nhận diện và chuyển hóa, những yếu tố này sẽ âm thầm bào mòn thân–tâm, dẫn đến bệnh tật và khổ đau.


4. TTND hỏi:

Thân này có thật sự là một “nhà thuốc bên trong” như Sư chia sẻ?

Sư đáp:
Thân này – với vô số tế bào – là những “công dân” trong một hệ sinh thái tự nhiên nhiệm mầu, có khả năng tự điều chỉnh và tự cân bằng.

Nhưng phần lớn chúng ta:

  • Không thương thân,
  • Không lắng nghe những tín hiệu sớm,
  • Chỉ đến khi bệnh nặng, hoặc gần cuối đời, mới hối tiếc thì đã muộn.

Nếu mỗi ngày, chỉ cần vài phút trước khi ngủ và sau khi thức dậy, ta trở về:

  • Thở yên,
  • Lắng nghe từng phần trong cơ thể,
  • Nhận ra sớm những dấu hiệu bất ổn,

thì đó đã là một phương thuốc rất quý.

Cơn sốt, chẳng hạn, nhiều khi là cơ chế tự nhiên để cơ thể diệt viêm nhiễm. Nhưng ta thường vội vàng đè nén triệu chứng, đi ngược lại trí tuệ tự nhiên của thân mà không kịp lắng nghe thông điệp bên trong.


5. TTND hỏi:

Vai trò của thầy thuốc bên ngoài và “bác sĩ bên trong” khác nhau thế nào?

Sư đáp:
Thuốc bên ngoài rất cần.
Bác sĩ bên ngoài vô cùng quan trọng – đặc biệt là những vị có tâm, có tầm và trách nhiệm như Bác.

Tuy nhiên, nếu người bệnh không biết:

  • Sống đơn giản,
  • Ăn vừa đủ,
  • Ngủ nghỉ vừa đủ,
  • Sống chánh niệm, tiết thực,
  • Nuôi dưỡng tâm từ, bi, hỷ, xả,

thì “bác sĩ bên trong” – tức hệ miễn dịch, các cơ quan nội tạng và trí tuệ tự nhiên của cơ thể – sẽ không được nâng đỡ.

Khi ấy, thuốc bên ngoài thường chỉ giải quyết được phần ngọn, trong khi gốc rễ vẫn chưa được chuyển hóa.


6. TTND hỏi:

Cuối cùng, ta đang đi tìm gì bên ngoài trong khi sự sống đang diễn ra ngay trong ta?

Sư đáp:
Trái tim trong ta vẫn âm thầm đập từng giây từng phút, vay mượn đất trời và không khí để duy trì sự sống, nhưng ta lại ít khi dừng lại để lắng nghe.

Ta mải miết tìm kiếm, bận rộn với máy móc, con số, đo đạc liên tục, mà quên mất:

  • Ngồi xuống,
  • Thở chậm lại,
  • Mỉm cười với từng hơi thở,
  • Gửi tình thương vô điều kiện đến từng tế bào, từng cơ quan trong cơ thể.

Khi ta thực tập được điều đó:

  • Sự chữa lành từ bên ngoài của người thầy thuốc,
  • Và khả năng tự chữa lành từ bên trong của mỗi người,

sẽ gặp nhau, nâng đỡ nhau một cách rất đẹp.


Lời kết của Sư

Trước khi khép lại những chia sẻ này, sư xin được kết nối thêm một điểm rất gần gũi với đời sống của người thầy thuốc và cũng là cội nguồn chữa lành sâu xa mà y học hiện đại ngày càng quay lại nhìn nhận: thiên nhiên – cả bên ngoài lẫn bên trong con người.

Khi một người đặt bàn chân trần chạm xuống đất, như một cái “hôn” nhẹ lên đất mẹ, khi đi bộ giữa rừng, tắm rừng, đón nắng mới ban mai, hay lặng nhìn hoàng hôn buông xuống, thì điều xảy ra không chỉ là cảm xúc dễ chịu. Đó là lúc:

  • Hệ thần kinh được điều hòa,
  • Nhịp tim và hơi thở tự nhiên chậm lại,
  • Hormone căng thẳng giảm,
  • Và toàn bộ cơ thể bước vào trạng thái phục hồi.

Khi con người hòa tan vào thiên nhiên, không còn quan sát với tâm kiểm soát, đo lường hay lo lắng, mà chỉ đơn thuần có mặt, thì cơ thể lập tức hân hoan, tràn đầy năng lượng khỏe và cảm giác an lạc rất thật. Thiên nhiên bên ngoài và thiên nhiên bên trong lúc ấy vận hành như một thể thống nhất – không sai lệch, không cưỡng ép, không cần can thiệp thô bạo.

Đối với người thầy thuốc và giới trí thức y khoa, đây không phải là điều mơ hồ hay cảm tính. Đó là sự trở về với sinh lý học tự nhiên, với trí tuệ nguyên thủy của cơ thể – nơi mỗi tế bào biết rõ việc của mình khi con người ngừng lo lắng, ngừng nghi ngờ, ngừng sợ hãi.

Cơ thể chân thật không bao giờ biết nói dối. Chỉ là con người đã quá quen tin vào tín hiệu bên ngoài mà quên lắng nghe tín hiệu bên trong.

Khi người thầy thuốc giúp bệnh nhân kết nối lại với thiên nhiên, với nhịp sinh học tự nhiên, với sự tĩnh lặng và chánh niệm trong đời sống thường ngày, thì lúc ấy:

  • Y học hiện đại không bị phủ nhận,
  • Mà được nâng đỡ,
  • Và gặp lại gốc rễ của nghệ thuật chữa lành.

Sư tin rằng, khi khoa học – y học – và tuệ giác tự nhiên gặp nhau trên nền tảng khiêm cung và lắng nghe, thì lợi lạc không chỉ cho từng cá nhân, mà cho cả cộng đồng và môi trường sống.

Sư xin tri ân Bác đã dành thời gian lắng nghe những chia sẻ này.

Nguyện cho Bác luôn có đủ sức khỏe, định lực và từ tâm để tiếp tục chăm sóc thân–tâm cho cộng đồng.

Nguyện cho mỗi chúng ta ngày càng thấy rõ hơn vô thường, khổ và vô ngã, để bớt vấn vương, sống sâu sắc và thảnh thơi hơn trong từng hơi thở, từng bước chân.

Trân trọng và quý mến,
Tuệ Đức
(Sư Rừng Gọi)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *