REVEAL THE TRUTH – HIỂN LỘ SỰ THẬT (KỲ 5)
NHẪN (KHANTI) – PHẠM HẠNH TỐI THƯỢNG, CÁNH CỬA VÀO NIẾT BÀN HIỆN TẠI
NHẪN, CON ĐƯỜNG BẢO HỘ TỐI THƯỢNG
Trong hành trình Thanh lọc 7T Rừng Gọi, có một đức hạnh luôn được khích lệ và tán thán là “hạnh tối thượng”, là “pháp bảo hộ vững chãi nhất” – đó chính là hạnh NHẪN (Khanti).
Nhẫn không đơn thuần là sự cắn răng chịu đựng, mà là chìa khóa vàng để mở cánh cửa Niết-bàn ngay tại đây và bây giờ.
Đức Phật dạy: “Nhẫn là biện pháp hay nhất để tự bảo hộ, là sự khổ hạnh cao quý tối thắng. Nếu bỏ một nắm muối vào bát nước, nước sẽ mặn đắng không thể uống. Nhưng nếu bỏ nắm muối ấy xuống dòng sông, dòng sông vẫn thanh lương vì lòng sông bao la.”
Khi ta thực hành nhẫn, trái tim ta trở nên rộng lớn như dòng sông. Mọi cơn đau, mọi sự khó chịu, mọi dục vọng hay kể cả những “cơn đói khát ảo” chỉ như nắm muối nhỏ giữa dòng sông thênh thang của định lực, không đủ sức làm ta khổ.
Nhẫn là trái tim đủ rộng để dung chứa những điều khó dung chứa.
Nhẫn là tự do không điều kiện, là an lạc không ai lấy mất.
Khi tâm nhỏ, một lời nói cũng làm ta tổn thương.
Khi tâm lớn như dòng sông, một nắm muối cũng không làm ta mặn.
Khi tâm rộng như bầu trời, một cơn bão cũng không làm ta nghiêng.
Tâm như đất nước thì sẽ sẽ dứt phiền não, khổ ưu.
Tâm như đất – dung chứa, chuyển hóa mọi hôi thối, rác rưởi.
Tâm như nước – cuốn đi, lọc sạch mọi cấu uế, phiền não.
Nhẫn không làm ta yếu đi.
Nhẫn làm ta bất khả chiến bại.
Nhẫn là sức mạnh của người tự do.

SỰ THẬT VỀ ĐÓI KHÁT ẢO & CUỘC CÁCH MẠNG NỘI TÂM
Đức Phật dạy:
Jighacchā paramā rogā, saṅkhārā paramā dukkhā
“Cơ vi đại bệnh, hành vi tối khổ – Đói là căn bệnh lớn, bệnh tối thượng. Các hành có điều kiện (hữu vi) là khổ tối thượng.”
(Kinh Pháp cú – Dhammapada, kệ số 203)
Thế nhưng trong đời sống hiện đại, chúng ta ít khi thật sự đối diện với đói khát. Đa phần chưa từng đói hay khát thật, mà chỉ quen với những cơn đói giả tạo do thói quen ăn uống vô minh, thiếu chánh niệm. Chính vì thế, ta dễ trở thành nô lệ cho thực phẩm, cho dục vọng, và quên mất khả năng tự chữa lành kỳ diệu mà cơ thể đã được tạo hóa trang bị sẵn.
Cái làm con người khổ nhiều từ xưa đến nay là:
- Đói ảo
- Khát ảo
- Dục vọng do thói quen (tập khí) và khuynh hướng tâm lý tạo ra
Đói ảo không đến từ thân.
Đói ảo đến từ tâm tham ái (taṇhā, craving, desire).
Chính vì vậy, vượt qua đói khát ảo không chỉ là vấn đề sức khỏe, mà là một cuộc cách mạng nội tâm mà Rừng Gọi quan tâm, hỗ trợ người thương hữu duyên để làm được cuộc cách mạng vẻ vang, vĩ đại nhất này. Cuộc cách mạng còn hơn chiến thắng vạn quân đó là cuộc cách mạng chiến thắng chính mình, bắt đầu từ dục vọng ăn uống.
Nhờ nhẫn, ta không phản ứng (re-act) vội vàng với cảm thọ.
Ta nhìn cơn đói khát ảo khởi – trụ – diệt như một pháp, và khi thấy rõ, nó tự tan. Đây là sự thật được hiển lộ – this is the truth revealed.
Chủ động nhịn ăn, vượt qua đói khát ảo chính là bước đầu vượt qua, chiến thắng những dục vọng khác lớn hơn trong đời một cách dễ dàng nhất. Bụng rỗng đầu sáng tâm thông. Ai vượt được cái bụng, người ấy bắt đầu làm chủ được cái tâm.
ĐẦU ĐÀ – ĂN MỘT BỮA & NHỊN KHÔ: PHẬT HỌC GẶP KHOA HỌC, SỰ GIAO THOA NHIỆM MÀU
Loài người xuất hiện rất trễ trên trái đất so với đất, đá, khoáng vật và thực vật. Qua hàng triệu năm tiến hóa, tạo hóa đã hoàn thiện dần món quà dành tặng cho con người: một cơ thể kỳ diệu có khả năng tích trữ và tự sửa chữa, như mang sẵn một “tủ lạnh – tủ đông” bên trong để dự trữ năng lượng cho những lúc nguy cấp.
Nhờ cơ chế ấy, nhiều người sống sót sau động đất, bị kẹt trong hang động hay trong các thảm họa thiên nhiên vẫn có thể chịu đựng đến hơn 14 ngày (2 tuần) không thức ăn, không nước uống – minh chứng rõ ràng cho khả năng dự trữ bẩm sinh mà tạo hóa đã trao tặng.
Cơ thể con người thật sự là một kỳ quan của tự nhiên, được trang bị sẵn cơ chế “dự trữ” và “tự sửa chữa” hoàn mỹ. Các bậc đầu đà xưa nay thực hành tam thường bất túc, tán thán hạnh ăn ngày một bữa không phải để hành xác, mà để giải phóng – giải phóng khỏi sự lệ thuộc vào dục lạc và ngoại cảnh (nóng lạnh, thiếu ăn …), giải phóng khỏi thói quen ăn uống vô minh, thiếu chánh niệm tỉnh thức, và giải phóng khỏi những ràng buộc của thân và tâm.
Ngày nay, khoa học hiện đại đã xác chứng điều ấy. Năm 2016, Giải Nobel Y sinh khám phá cơ chế Autophagy (Tự thực) – khả năng cơ thể tự dọn dẹp, tự tái tạo, tự chữa lành khi nhịn ăn.
Điều này cho thấy:
- Tự nhiên đã trao cho con người cơ chế tích trữ – dự trữ – tái tạo hoàn chỉnh
- Nhịn ăn đúng cách không làm suy kiệt như nhiều người lầm tưởng, mà giúp thanh lọc, dọn dẹp rác rưởi tế bào, chuyển hóa mỡ thừa và độc tố thành năng lượng, tái sinh, đưa thân tâm trở nên nhẹ nhàng và thanh tịnh hơn.
- Nhịn ăn trong tỉnh thức không phải là hành xác, mà là tạo điều kiện để “phần quà” của mẹ Thiên Nhiên được kích hoạt, giúp cơ thể tự chữa lành và tái tạo một cách khoa học nhất.
Tại Rừng Gọi, thực hành ăn tiết thực ngày một bữa (OMAD) như hành giả đầu đà Minh Tuệ và nhịn khô phù hợp không phải là hành xác, mà là:
- Thực tập Nhẫn
- Thực tập Tỉnh thức
- Thực tập Từ bi
- Thực tập Buông bỏ lệ thuộc
Khi thân nhẹ, tâm sáng.
Khi tâm sáng, Niết bàn hiển lộ, Thiên đàng ngay trong từng hơi thở.
Ăn một bữa, thân nhẹ nhàng,
Nhịn khô đúng pháp, tâm thênh thang.
Rác rưởi tế bào đều tan biến,
Niết bàn hiển lộ giữa trần gian.
Hạnh đầu đà: kham nhẫn nóng lạnh, bất động giữa thiên nhiên
Trong hạnh đầu đà, điều cốt yếu là giảm tham ái, dính mắc và kham nhẫn: chân trần đi trên đường nắng trưa, lạnh tối, khuya sớm; trời đêm xuống dưới 6 độ C vẫn ngồi thiền giữa thiên nhiên, bên dòng sông nơi người ta hỏa táng, đoạn đường từ Lumbini đến Pokhara, Nepal.
Nhờ nhẫn, mà con (tác giả bài viết này) cùng các hành giả đầu đà kham được nóng – lạnh, không sợ hãi bất cứ điều chi, và tận hưởng Thiên đàng hiện tại. Niềm hạnh phúc ấy sâu thẳm, không thể diễn tả bằng lời hay ngôn từ nào.
Kỷ niệm nhẫn kỳ lạ: gánh nghiệp thay, nhắc nhở về nhịn ăn sai
Đêm ấy, chị Vân đã tắt thở rồi sống lại.
Con Thuật (nay là sư Tuệ Đức – Rừng Gọi) nắm tay chị, phát nguyện gánh nghiệp thay, cánh tay liền bị liệt, đau suốt ba ngày mới tan.
Xin nguyện hồi hướng công đức ấy, và mong mọi người tỉnh thức:
đừng lặp lại sai lầm nhịn ăn dài ngày rồi ăn ra sai – đã từng khiến chị suýt mất mạng.
Một lần nắm tay chị,
Tâm nguyện gánh phần đau.
Tay con liền tê liệt,
Ba ngày mới tan màu.
Chị sống lại kỳ lạ,
Giữa đêm tưởng lìa nhau.
Xin người đừng ăn sai,
Mạng người… không phép màu.
Sadhu Sadhu Sadhu 🙏🙏🙏
Đọc tại Facebook
Xem video tại YouTube
NHẪN & TỪ BI – CỬA NGÕ ĐI VÀO NIẾT BÀN HIỆN TẠI
Rong chơi miền Tịnh độ – Tận hưởng Thiên đàng hiện tại
Sự thật là dù bất kỳ tên gọi là chi thì Niết-bàn, Thiên đàng hay Tịnh độ không phải là một món hàng để mua bán, cũng không phải là nơi để hẹn hò sau khi qua đời như nhiều người lầm tưởng.
Niết bàn là sự an ổn và mát mẻ có sẵn khi vắng mặt tham sân, vượt thắng đói khát ảo và bình tâm trước các cảm thọ khó chịu. Hiểu được sự thật ấy, ta giống như người buông bỏ chiếc mền ấm và sự lười biếng: chỉ cần mở cửa bước ra ngoài, không khí buổi sớm, trăng sao, gió mát liền có mặt cho ta.
Tiếp xúc được khoảnh khắc ấy chính là Niết bàn – tịnh lạc tối thượng.
Tiếp xúc Niết bàn, Thiên đàng hay Tịnh độ là thân tâm nhẹ nhàng, mát mẻ, hoà mình vào thiên nhiên trong lành, tận hưởng bản tình ca đất trời. Khi ấy, ta thấy quá khứ và tương lai giao hòa ngay trong hiện tại. Thiên nhiên trong ta và ngoài ta trở thành một, ta hợp nhất với vũ trụ.
Nhẫn chính là cánh cửa ấy – cánh cửa mở vào Niết bàn hiện tại.
Nhẫn là:
- Không phản ứng
- Không chống đối
- Không chạy trốn
Nhẫn là trái tim đủ lớn để ôm cả dễ chịu lẫn khó chịu.
Nhẫn là bước chân đầu đà giữa đất trời bao la – nơi đâu cũng là nhà.
Khi nhẫn đủ sâu, ta thấy:
- Các pháp hữu vi sinh diệt
- Nhưng nền an ổn thì bất động
Sóng có lên có xuống.
Nhưng nước thì không sinh diệt.
Chạm được vào nước – vào nền an ổn bất động bên dưới mọi sóng gió – ta không còn sợ sóng. Tâm không còn sợ hãi bất cứ điều chi, và đó chính là vô úy. Bố thí vô úy là sự bố thí tối thượng, vượt lên cả bố thí tài vật (tài thí) hay bố thí giáo pháp (pháp thí).
Điều tuyệt vời nữa là , vì nhẫn nở từ gốc vô sân, không sân với cảm thọ đau, cảm thọ khổ khi ngồi kiết già, nên hành giả có thể thế bất động nhập định, vui hưởng Niết bàn trong nhiều giờ, thậm chí nhiều ngày. Nhẫn giúp thân không còn bị khuấy động bởi khổ thọ, tâm không còn bị xao động bởi sợ hãi, và chính trong sự bất động ấy, hành giả tiếp xúc trực tiếp với nền an ổn bất động – Niết bàn hiện tại.
Nhẫn trong đời sống: OMAD & tuyệt thực định kỳ
Nhẫn khi thực hành ăn tiết thực ngày một bữa (OMAD) hoặc tuyệt thực định kỳ theo phương pháp Rừng Gọi:
- Ta không còn làm nô lệ cho bếp núc và thực phẩm.
- Ta có nhiều thời gian hơn để quay về chăm sóc “Rừng Tâm”.
- Ta có nhiều thời gian có mặt tươi mát hơn cho người mình thương, cho người thương hữu duyên.
- Ta thong dong tận hưởng bầu không khí trong lành, vẻ đẹp của thiên nhiên màu nhiệm.
Khi tâm không còn bị xáo động bởi đói khát ảo, khi đã dứt khuynh hướng chạy theo dục vọng, và khi hạnh Nhẫn trở thành nền tảng, ta sẽ thấy mình đang rong chơi miền Tịnh độ ngay giữa trần gian.
Thiên đàng không ở tương lai – nó hiển lộ trong trái tim biết nhẫn
Thiên đàng không nằm ở tương lai xa xôi, mà hiển lộ trong khả năng tự chủ và tự do vô biên của người biết sống:
- Khổ hạnh cao quý – tam thường bất túc,
- Phạm hạnh thanh tịnh,
- Thiểu dục tri túc.
Khi tâm dứt đói khát ảo,
Dục vọng tan như mây bay.
Nhẫn làm nền, lòng tự tại,
Thiên đàng hiện giữa trần ai.
Nhẫn & Từ bi – hai bông hoa nở trên gốc vô sân (adosa) nên sống vô hại
Nhẫn không đứng một mình mà luôn đi cùng Từ bi, như hai cánh của một con chim, như hai bông hoa nở trên cùng một gốc rễ. Từ bi – tình thương yêu vô điều kiện cùng với Nhẫn là hai bông hoa nở trên gốc vô sân (adosa) – tâm không hận thù, không chống đối, không bực bội, không phản ứng mà yêu thương hết thảy mọi người và mọi loài chúng sanh, xem ai cũng như cha mẹ mình. Hành giả Minh Tuệ là hiện thân sống động và rõ nét cho điều này.
Từ gốc vô sân ấy:
- Nhẫn nở thành đóa hoa kiên định, ôm được cả dễ chịu lẫn khó chịu.
- Từ bi nở thành đóa hoa thương yêu vô điều kiện, không phân biệt, không đòi hỏi đáp trả.
Khi gốc vô sân vững chãi, nụ vô úy sẽ nở, bùn hóa sen, phiền não hóa Bồ đề.
Từ đó sống vô hại, không thể chủ động ăn mặn khi có lựa chọn chay, bởi tình thương vô điều kiện không cho phép ta gây đau khổ cho bất kỳ sinh mạng nào.
Nhẫn và Từ bi cùng nở trên gốc vô sân, khiến đời sống trở thành một dòng chảy hiền hòa, vô hại, đầy tình thương và tự do vô biên.
Đó là con đường đưa ta đến sự an ổn lớn nhất, nơi mỗi bước chân, mỗi hơi thở đều là Niết bàn hiện tại.
Thiên đàng, Niết bàn hay Tịnh độ
có mặt ngay trong trái tim rộng lớn của người biết nhẫn, biết đủ, biết buông –
để vô úy nở, bùn hóa sen, phiền não hóa Bồ đề, và sống tự do vô biên.
Nguyện thoát khỏi bám chấp, đạt đến tự do
Nhẫn và Từ bi đưa ta đến an ổn lớn, nhưng ngay đỉnh cao tu tập vẫn còn một cạm bẫy tinh vi: sự tự mãn và bám chấp vào cái tôi tu hành. Nếu trong lòng còn khởi niệm “tôi tu giỏi, tôi từ bi, tôi cứu giúp chúng sinh”, thì cái tôi chưa biến mất, chỉ khoác áo mới.
Vì vậy, hành giả cần luôn tỉnh thức:
- Không để tám pháp thế gian (lợi/thua, sướng/khổ, khen/chê, tiếng tốt/tiếng xấu) làm vẩn đục tâm Bồ Đề.
- Hiểu rằng mọi sự vật đều như ảo ảnh, duyên hợp rồi duyên tan.
Chỉ khi thoát khỏi sự bám chấp ấy, tâm mới thật sự tự do, không còn lay động bởi khen chê, vinh nhục. Khi ấy tự do vô biên không còn là lý thuyết, mà là hơi thở của chính mình.
Do nhẫn nở từ gốc vô sân nên hành giả tự nhiên khởi tâm yêu thương hết thảy mọi người và mọi loài chúng sanh. Từ đó sống vô hại, không thể chủ động ăn mặn khi có lựa chọn chay, bởi tình thương vô điều kiện không cho phép ta gây đau khổ cho bất kỳ sinh mạng nào. Nhẫn và Từ bi cùng nở trên gốc vô sân, khiến đời sống trở thành một dòng chảy hiền hòa, vô hại, đầy tình thương và tự do vô biên.
RỪNG GỌI THỈNH CHUÔNG NHẮC NGƯỜI THƯƠNG
Không phải nóng lạnh, lời nói không dễ thương hay hoàn cảnh làm ta khổ,
Mà là trái tim ta chưa đủ rộng.
Không phải người làm ta đau,
Mà là ta chưa đủ nhẫn để ôm lấy.
Nhẫn là hoa nở trong tim rộng,
Ôm cả nắng gắt, gió lạnh, mưa rơi.
Một nắm muối rơi vào sông lớn,
Không làm mặn được nước đời thảnh thơi.
Nhẫn là cửa mở vào Niết bàn,
Không ai lấy mất bình an của ta.
Trái tim lớn, dung chứa muôn cảnh,
Người tự do – bất khả chiến bại giữa bao la.
Người thương ơi, hãy tập làm “dòng sông” để dung chứa mọi cảm thọ. Hãy dùng hạnh Nhẫn để bảo hộ chính mình trước những cám dỗ của dục lạc. Khi vượt qua được ranh giới của đói khát ảo, người thương cũng sẽ vượt qua được những ranh giới của những dục ảo khác và sẽ thấy thiên nhiên bao la và một bầu trời tự do đang chờ đón.
Rừng Gọi không hẹn ngày mai. Hãy trở về và hiển lộ sự thật ngay phút này!
Rừng Gọi gọi ta trở về chính mình – ngay bây giờ.
Tỳ kheo Tuệ Đức (Sư Rừng Gọi)
Viết từ Yangon, Myanmar – Nơi ánh sáng Chánh pháp hằng soi rạng.


