Trong sự tĩnh lặng của Rừng, không phải cây lá hay sắc hương làm nên vẻ đẹp, mà chính là tâm chí nguyện của những người hành trì. Rừng chỉ thật sự được tô điểm khi có những hành giả kiên định, lấy Niết‑bàn làm cứu cánh, sống kham nhẫn (Khanti), tinh tấn (Viriya), và tối giản như hạnh đầu‑đà chân tu.
Người thương Rừng Gọi, hãy cùng nhau lắng nghe tiếng gọi này:
• Thanh lọc: gột rửa bụi bặm của tham, sân, si, để tâm trở nên trong sáng như dòng suối đầu nguồn.
• Kham nhẫn: giữ vững như đá núi, không lay động trước gió bão của đời, để mỗi thử thách trở thành cơ hội trưởng dưỡng nội lực.
• Tinh tấn: tiến bước không ngừng, như dòng sông chảy mãi về biển cả, không dừng lại giữa đường, không thoái lui trước khó khăn.
• Tối giản, tối cần: sống ít vật dụng, nhiều định tâm; ít lời nói, nhiều nội quán; ít mong cầu, nhiều giải thoát.
Ngồi kiết già, giữ vững tư thế, không rời cho đến khi ánh sáng trí tuệ hiển lộ. Đó là lời khuyến tấn cho những ai muốn thật sự tô điểm rừng bằng sự hiện diện của mình.
Rừng Gọi không giới hạn – không chỉ là một nơi chốn bên ngoài, mà là biểu tượng cho nội tâm thanh tịnh. Khi mỗi người giữ chí nguyện vững chắc, rừng trong tâm sẽ được trang nghiêm. Khi ánh sáng trí tuệ hiển lộ, nó không chỉ soi sáng cho bản thân, mà còn chói rạng thế gian, dẫn đường cho bao thế hệ sau.
Sự thật hiển lộ kỳ 15 chính là lời mời:
Hãy cùng nhau thực hành, cùng nhau giữ rừng thanh tịnh. Hãy để mỗi hơi thở, mỗi bước chân, mỗi tư thế kiết già trở thành sự tô điểm cho rừng. Hãy để sự kham nhẫn và tinh tấn của chúng ta trở thành ánh sáng soi đường cho cộng đồng, cho thế hệ mai sau.
Rừng Gọi không giới hạn – vì rừng ấy nằm trong mỗi trái tim biết hiểu thương và hướng thượng.
Mùa xuân đến muôn hoa khoe sắc hương. Rừng gọi luôn được tô điểm từ “những bông hoa người”. NGƯỜI THƯƠNG với “Sắc hương đức hạnh” luôn nở với vẻ đẹp không phô trương mà tĩnh lặng, cảm hóa lòng người, mang lại an lạc trong hành chánh niệm và thiểu dục tri túc.
Hãy sống như hành giả đầu‑đà chân tu, lấy kham nhẫn làm áo giáp, lấy tinh tấn làm khí giới, lấy tối giản làm nền tảng, và lấy Niết‑bàn làm cứu cánh.


