TÂM THƯ GỬI NGƯỜI THƯƠNG ĐANG KHỔ VÌ SỰ PHẢN BỘI TRONG HÔN NHÂN
Người thương của tôi,
Tôi biết trái tim người thương đang đau.
Đau vì bị bỏ rơi.
Đau vì mất niềm tin.
Đau vì không biết phải đi hay ở, giữ hay buông.
Đau vì đã thương quá nhiều, và cũng vì đã dính mắc quá sâu.
Nhưng xin người thương thở một hơi thật dài,
và đọc những dòng này bằng trái tim mở.
1. Hiểu sâu để thương thấu – và để tự cứu chính mình
Ngoại tình không chỉ là phản bội như người thương nghĩ.
Khi quán chiếu sâu, ta sẽ thấy rõ người đó chưa biết cách làm chủ năng lượng dục, làm chủ cảm xúc và có rất nhiều nguyên nhân ngoại tình:
- Người đó trống vắng, cô đơn trong chính căn nhà của mình.
- Mất truyền thông tốt với người thương – nói không được, hiểu không được, chia sẻ không được.
- Không được hiểu và thương như người tình kia đang cho họ.
- Ăn uống, sinh hoạt nhiều năng lượng dục, khiến tâm thúc đẩy và dễ bị lôi kéo.
- Di truyền ái dục từ ông bà tổ tiên, những dòng năng lượng ái ân chưa được chuyển hóa.
- Bị dụ dỗ trong hoàn cảnh yếu lòng, không đủ chánh niệm để từ chối.
- Bị gài bẫy, bị lôi kéo vào tình huống vượt ngoài khả năng kiểm soát v.v.
Khi thấy được những nguyên nhân này,
người thương sẽ bớt trách mình, bớt oán người kia,
và bắt đầu hiểu rằng ai cũng có những yếu đuối chưa được chữa lành.
Hiểu để thương.
Thương để nhẹ.
Nhẹ để tự do.
2. Khổ là cơ hội nhìn lại mình – học nhẫn, học thương mà không vấn vương
Khổ không đến để trừng phạt người thương.
Khổ đến để mời người thương nhìn lại chính mình.
Khổ đến để dạy bài học lớn nhất của đời người:
thương mà không dính mắc.
Khổ đến để nhắc rằng:
- “Chồng tôi, vợ tôi, con tôi, tài sản tôi…”
- “Thân này, sắc này, cảm thọ này…”
đều không phải là “tôi” và “của tôi”.
Ngay cả hơi thở vào – hơi thở ra còn không thuộc về mình,
thì có gì là của mình để phải nắm giữ đến mức khổ đau cả đời?
Khổ là cơ hội để học kham nhẫn,
nhẫn không phải để chịu đựng,
mà để tự do khỏi ái – thủ – dính mắc.
Khi không còn dính mắc,
không ai còn có thể làm tổn thương người thương được nữa.
3. Đời vô thường – sống chết từng sát-na: kẻ thù không ngoài ta
Mỗi nhịp tim, mỗi hơi thở đều là vô thường.
Không ai biết ngày mai còn hay mất.
Vậy mà ta cứ lãi nhãi, cãi vã, trách móc,
để rồi đánh mất sự trân trọng dành cho nhau.
Kẻ thù không phải là người phản bội.
Kẻ thù là bản ngã vô minh trong chính ta:
- cái tôi bị tổn thương,
- cái tôi muốn chiếm hữu,
- cái tôi muốn kiểm soát,
- cái tôi muốn người kia phải như mình mong muốn.
Chính bản ngã ấy khiến ta nghĩ, nói, làm những điều
tạo khổ đau lên từng tế bào cơ thể,
lên người thương,
và lên cả môi trường xung quanh.
Như Hawkins nói, năng lượng của tình thương có điều kiện, thương mà vấn vương và dính mắc, hận thù, ghen tuông, giận dữ, mạn (so sánh hơn, kém, bằng)
đều là năng lượng Force – năng lượng kéo xuống, làm hại chính mình.
Người thương xứng đáng với năng lượng Power, năng lượng của Love (tình thương vô điều kiện) – Compassion (từ bi) – Peace (bình an) – Inner Freedom (Tự do nội tâm).
4. Học từ những người hành đầu đà chân chánh – để buông bớt mà thênh thang hơn
Hãy nhìn những người hành đầu đà chân chánh,
những người sống đơn giản, nhẹ nhàng, không hình thức,
như hành giả Minh Tuệ.
Họ không chạy theo nắm giữ.
Không chạy theo hơn thua.
Không chạy theo ai phải thuộc về ai.
Họ sống ít lại – nhẹ lại – buông lại,
nên tâm họ thênh thang – tự do – an lạc.
Người thương cũng có thể như vậy.
Không cần rời bỏ cuộc đời,
chỉ cần rời bỏ dính mắc trong tâm.
Khi buông bớt, người thương sẽ:
- nhẫn hơn,
- nhẹ khoẻ hơn,
- bớt phiền não hơn,
- bớt bệnh đau hơn,
- và tự do nội tâm hơn.
Lời cuối gửi người thương
Người thương không cần phải rời bỏ ai ngay lập tức.
Cũng không cần phải níu giữ ai bằng mọi giá.
Còn duyên thì ở, hết duyên thì đi.
Níu kéo nhau chi cho đời thêm khổ.
Người hôn phối của mình cũng đang có nhiều khó khăn,
cần được hiểu và thương hơn là oán trách.
Điều quan trọng nhất lúc này không phải là ra đi hay ở lại mà là cần trở về với chính mình,
hiểu mình, thương mình,
và buông những gì làm mình khổ.
Khi người thương đủ nhẹ, đủ sáng, đủ tự do,
người thương sẽ biết phải đi hay ở,
giữ hay buông,
mà không còn sợ hãi, không còn tuyệt vọng.
Người thương xứng đáng được thương.
Người thương xứng đáng được bình an.
Người thương xứng đáng được tự do.
Tôi gửi người thương tất cả sự hiểu và thương trong lá thư này.
– Sư Rừng Gọi


Tuyệt vời quá
Con cảm ơn thầy nhiều lắm ạ
Nam mô a di đà Phật