TỈNH THỨC – THÔNG ĐIỆP GỬI NGƯỜI THANH LỌC THÂN TÂM
Những khổ đau và vấp ngã trong đời không đến để quật ngã ta,
mà để dạy ta trưởng thành.
Đức Phật suốt 45 năm chỉ nói về khổ và con đường thoát khổ;
cũng vậy, những điều không như ý hôm nay
đến để giúp ta thấy rõ sự thật,
để ta sống đơn giản hơn, nhẹ nhàng hơn, tỉnh thức hơn.
Cuộc sống hiện đại đầy bất an, lo lắng và sợ hãi.
Nhưng thấy được điều đó không phải để than thở,
mà để điều chỉnh lại thái độ sống.
Hạnh phúc không nằm ở việc có thật nhiều,
mà ở biết đủ,
và sống trọn vẹn trong giây phút hiện tại.
Hãy tìm cho mình một nơi để quay về —
đó là hơi thở chánh niệm.
Hãy tìm cho mình một góc nhỏ bình an —
đó là khả năng sống một mình mà không cô đơn.
Hãy tìm cho mình một hạnh phúc chân thật —
đó là sự tĩnh lặng bên trong.
Những điều đẹp đẽ trên đời không phải là dục lạc;
chính tham ái mới là dục lạc của con người.
Bậc trí biết nhiếp phục ham muốn,
từ bỏ sân hận, diệt trừ kiêu mạn,
và vượt qua mọi kiết sử.
Khổ đau không thể chạm đến người không còn bám víu.
Chánh niệm không phải để đạt cảnh giới đặc biệt,
mà để thấy rõ mọi hiện tượng sinh diệt.
Định là phương tiện;
tuệ mới là con đường giải thoát.
Tuệ quán là thấy rõ.
Thấy rõ là không bám chấp.
Không bám chấp là tự do.
Khi bản ngã lắng xuống,
khi “người làm” vắng mặt,
niềm vui thanh tịnh tự nhiên nảy nở.
Đó là lộ trình của buông xả (vossagga),
của trí tuệ tự nhiên,
của tâm an nhiên giữa đời biến động.
Tâm không được luyện thì như chiếc radio mở suốt ngày:
lẩm bẩm, lo lắng, phán xét, so sánh — bất tận.
Nhưng khi ta làm bạn với sự im lặng,
ta chạm đến niềm vui chân thật.
Thanh lọc tâm.
Luyện tâm.
Làm chủ nội tâm.
Đó là làm chủ chính mình.
Là an ổn Niết-bàn.
Là tịch tĩnh, vững chãi, thảnh thơi.
Nguyện cho tất cả được an vui, hạnh phúc.
Sadhu! Sadhu! Sadhu!
— Rừng Gọi – Tuệ Đức

