Mỗi người chúng ta đều mang một trường năng lượng vô hình nhưng lại có sức mạnh định hình toàn bộ cuộc sống. Năng lượng bạo động, chất chứa sự dính mắc, sợ hãi hay sân hận, chính là mầm mống của bệnh tật. Nó như một nhà ngục giam cầm tâm trí và cơ thể chúng ta trong sự ngột ngạt, bế tắc. Ngược lại, năng lượng bất hại – năng lượng của sự thuần khiết, bình an – mang lại sức khỏe viên mãn và sự tự do đích thực.
Tiến sĩ David R. Hawkins trong cuốn sách nổi tiếng Power vs. Force (Trường Năng Lượng) đã chỉ ra rất rõ điều này: Tần số rung động của năng lượng cao hay thấp hoàn toàn phụ thuộc vào cái tâm và lối sống của chúng ta. Khi ta giữ được tâm từ bi, vạn vật xung quanh sẽ tự động cảm nhận được sự an toàn và rung động cùng tần số ấy.
Thiên nhiên, em bé ít tháng tuổi và các loài vật vô cùng nhạy bén với trường năng lượng này. Các bạn ấy không đánh giá qua vẻ bề ngoài, mà “đọc” chúng ta qua sóng năng lượng.
Hôm qua, trên đường ra sông tắm, tôi gặp một bé cún tên Henry. Dù phớt lờ những người đi đường khác, nhưng khi thấy tôi, bạn ấy mừng rỡ chạy lại, ríu rít xin hôn lên tay, lên mặt như thể một người thân tự thuở nào. Điều này làm tôi nhớ lại hành trình Rừng Gọi xuyên Việt năm 2018. Khi ghé một nhà người Mường, có chú chó vốn luôn sủa và muốn cắn người lạ, nhưng lại chạy đến vẫy đuôi mừng rỡ với tôi. Chú chủ nhà lúc đó đã thốt lên xác nhận rằng việc “chó sủa tùy người” là hoàn toàn có thật.
Sự kết nối vô ngôn ấy dường như đã trở thành một người bạn đồng hành trong nếp sống tĩnh lặng của tôi. Nhớ lại một đêm khuya năm nào tại khu nghỉ dưỡng Bãi Bàng ven biển Khánh Hòa – nơi có hơn 10 chòi lá thanh bình của Sư cô Diệu Liên. Dù có một chỗ ngủ quen thuộc cách đó cả trăm mét, một chú chó nơi đây vẫn lẳng lặng rời vị trí, tìm đến đúng góc tôi đang ngả lưng để nằm ngủ một cách đầy tin tưởng. Hay như trong những ngày tháng tu học tại Đại học ITBMU (Myanmar), có một chú chó ở trường cũng tự động tìm đến và nằm cuộn tròn bình yên ngay vị trí tôi đang ngồi thiền tĩnh tọa, giữa không gian trống giao thoa của các khu ký túc xá chư Tăng. Các bạn ấy tìm đến không phải vì thức ăn, mà vì cảm nhận được một vùng từ trường an ổn.
Không chỉ các loài vật, mà cả những em bé mang tâm hồn thuần khiết cũng vô cùng nhạy cảm với tần số rung động này. Nhớ sáng mùng 1 Tết đầu năm 2019, cậu con trai chưa tròn một tuổi của người thương bố là Hoàng Duy Bình Hoàng Bình và mẹ Liên ở chung cư GreenStars – Hà Nội, dù đang làm lơ với những người xung quanh, nhưng khi vừa thấy tôi bước tới, con đã toét miệng mỉm cười rạng rỡ và sà ngay vào lòng ríu rít như đã quen thân từ lâu lắm. Trẻ thơ vốn dĩ như những tấm gương trong vắt, chỉ phản chiếu và dung nạp những năng lượng mát lành.
Sự mầu nhiệm của trường năng lượng vô hại không chỉ dừng lại ở những vật nuôi thân thuộc hay các em bé, mà còn lan tỏa đến cả chốn rừng thiêng. Nhớ lại những năm tháng còn làm việc ở Vườn Quốc gia Cát Tiên, tại khu vực đồi Đất Đỏ từng xảy ra sự việc voi dậm một kiểm lâm viên phải nhập viện. Thế nhưng, vào năm 2009, sau khi du học ở Nhật về thăm nhà, tôi vẫn một mình đi bộ qua con đường đó. Bất chợt, tôi chạm trán gia đình voi 11 con, dẫn đầu là chú voi lệch ngà mà mọi người vẫn e sợ và cho là vô cùng nguy hiểm. Chú voi khựng lại nhìn tôi. Tôi không bỏ chạy, chỉ chắp tay, tác ý chào hỏi và gửi năng lượng yêu thương. Kỳ diệu thay, đàn voi bình thản quay bước, lững thững đi sâu vào rừng, nhường đường để tôi tiếp tục cuộc hành trình.
Hay như một kỷ niệm sinh tử khác trong chuyến đi rừng Sơn Trà (Đà Nẵng) cùng hai người bạn: bạn Tùng và bác sĩ thú y Wein người Đài Loan. Hôm ấy, chúng tôi đi thành hàng dọc, Tùng đi trước tôi 1 mét, còn bác sĩ Wein đi sau tôi đúng 2 bước chân. Bất ngờ, một bầy ong rừng tấn công. Tùng bị chích 21 mũi, Wein bị chích 17 mũi, cả hai đều phải nhập viện Đa khoa Đà Nẵng cấp cứu (rất may mắn hôm đó có bạn Hoàng Phương Thảo Hoàng Phương Thảo số nhà tại 11 Trần Nhật Duật – Đà Nẵng, trưởng nhóm thiền Đà Nẵng có mặt và hỗ trợ kịp thời). Còn tôi, người đi kẹp ngay giữa đội hình, lại không hề bị một mũi ong nào chích trúng. Đó không phải là sự may mắn ngẫu nhiên. Khi thân tâm ta không phát ra sóng rung động của sự tấn công hay sợ hãi, vạn vật sẽ không coi ta là mối đe dọa.
Và không chỉ cảm ứng với muôn loài, sự mầu nhiệm của trường năng lượng còn là sợi dây vô hình gắn kết những người hành giả trên con đường tâm linh. Cũng chính vì cảm nhận được sự tương thích sâu sắc về từ trường thanh tịnh ấy mà tôi và Thầy Minh Tuệ đã có những tháng ngày thong dong đồng hành cùng nhau trên những nẻo đường bộ hành đầu đà. Sự gắn kết ấy diễn ra thật tự nhiên, tĩnh lặng, không cần nhiều lời nói hay sự phô trương. Thế nhưng, giữa dòng đời đầy rẫy những ồn ào, phán xét và hình tướng, mấy ai có thể thấu hiểu được sự giao thoa vi tế của những trường năng lượng bình an ấy?
Lớp khiên bảo vệ vững chắc nhất không làm bằng sắt thép, mà được dệt nên từ tâm từ bi và thân tâm thanh lọc sâu sắc.
Qua những trải nghiệm này, tôi thiết tha cầu mong quý vị và những người thương hãy bắt đầu quay về:
Thanh lọc thân tâm sâu sắc để gột rửa những tắc nghẽn, những khối năng lượng bạo động kẹt cứng bên trong.
Sống vô hại và ăn chay đúng cách, ngừng đưa sự sợ hãi của chúng sinh vào cơ thể.
Nuôi dưỡng lòng từ bi để không ngừng nâng cao tần số rung động của bản thân.
Chỉ khi đó, chúng ta mới thực sự tự do, phá vỡ mọi ngục tù của bệnh tật, để luôn dồi dào sức khỏe và sống trọn vẹn với nguồn năng lượng xanh lành mỗi ngày!


