HẠNH PHÚC RỪNG THIÊNG

06/08/2026 - Viết bài
(An cư kiết hạ – 06.08.2026)
Giữa núi rừng Myanmar chập chùng ẩn hiện, mây trắng thong dong vờn quanh những đỉnh núi xanh. Tiếng chim hót líu lo, tiếng thông reo hòa cùng làn gió mát nhẹ, đâu đó vài chú sóc chuyền cành ngay trước mắt… Một cảnh sắc tiên bồng tịch tĩnh, nơi vạn vật đang tự do thở và hiện hữu trọn vẹn.
Trong không gian thiêng liêng của mùa An cư, trước khi khép mắt lại, chiếc đồng hồ điểm đúng 3 giờ sáng.
Vẫn tư thế kiết già quen thuộc, tôi lặng lẽ trở về với “thiên nhiên bên trong” chính mình. Không mong cầu, không xua đuổi, chỉ đơn giản là hiện diện và thưởng thức sự sống đang trôi chảy trong từng tế bào và khắp không gian xung quanh.
Hơi thở cứ thế sâu dần, đều đặn, chậm rãi, mang theo nguồn năng lượng nhẹ nhõm, khỏe khoắn và quang đãng. Một niềm hỷ lạc mênh mang tràn ngập thân tâm, thanh thản đến mức không một gánh nặng nào của thế gian có thể chạm tới.
Rồi đến một khoảnh khắc, cảm giác về hình tướng thân thể này hoàn toàn tan biến. Không còn khối thịt xương nặng nề, chỉ còn là những ánh sáng lung linh, những dòng năng lượng thuần khiết đang chảy tràn và điều hòa một cách diệu kỳ. Tôi rõ biết và lặng yên quan sát thiên nhiên bên trong đang tự cân bằng, tự chữa lành và tự nuôi dưỡng.
Tôi có mặt, lắng nghe từng “người tình chung thủy” chưa từng rời bỏ mình một phút giây nào: nhịp đập bền bỉ của trái tim, lá phổi hít thở, dạ dày làm việc âm thầm, đôi mắt, đôi tai, từng tế bào vẫn miệt mài phụng sự mà chưa từng một lời than phiền.
Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối ấy, thiên nhiên bên ngoài và thiên nhiên trong thân tâm như đang cùng hòa chung một nhịp. Lòng dâng tràn niềm biết ơn vô hạn:
• Biết ơn đất trời, biết ơn từng nhân duyên.
• Biết ơn thân này vẫn đang miệt mài làm việc từng giây từng phút.
• Biết ơn ý chí và niềm tin bất thối chuyển: mình chính là thiên nhiên, luôn trọn vẹn trở về với Mẹ Thiên Nhiên.
Niềm hạnh phúc vô biên không ngôn từ nào tả xiết dâng ngập lòng. Tôi tan biến vào hư không, tan vào núi rừng, và thấy mình hiện diện trong tất cả mọi người, mọi loài, mọi ngọn cây, dòng suối và vạn vật toàn vũ trụ.
Và rồi… một làn gió nhẹ khẽ lướt qua, tôi chậm rãi mở mắt.
Nhìn lại đồng hồ, đã là 9 giờ 37 phút sáng!
Hơn 6 giờ đồng hồ trôi qua trong sự tịch tĩnh hoàn toàn, mà cảm giác cứ nhẹ nhàng tưởng như chỉ vừa mới một thoáng chốc… Ôi, sự kỳ diệu và nhiệm màu của sự sống!
Sự an lạc này không thuộc về riêng một tên gọi, một tôn giáo hay một ý niệm nào. Dù bạn là con Bụt, con Chúa, con của Thánh Allah, hay là một người vô thần đang hết lòng phụng sự cho lý tưởng quê hương… thì hơi thở, nhịp đập trái tim và tình yêu thiên nhiên vẫn là mẫu số chung tuyệt đẹp kết nối tất cả chúng ta.
Chỉ cần ta chịu dừng lại, lắng nghe và trở về, thì ngay trước mắt, xung quanh và bên trong ta — tất cả đều là yêu dấu, an lành và tự do trọn vẹn.
Ngay lúc này đây, trong từng hơi thở, trong từng chiếc lá và ngay trong chính thân tâm mình, sự sống vẫn đang âm thầm mỉm cười.
Từ giờ phút này, hãy cùng làm cho ngày hôm nay tốt đẹp hơn – cho chính chúng ta và cho Trái Đất.
Today, let’s make it a better day—for ourselves and the Earth.
— Tuệ Đức Paññaguṇa (Rừng Gọi)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *