THƯ GỬI NGƯỜI THƯƠNG Vì tương lai con cháu chúng ta

24/08/2026 - Thuật Sư

THƯ GỬI PHỤNG SỰ RỪNG GỌI VÀ NGƯỜI THƯƠNG KHẮP NƠI!

(Hành trình Hiểu Thương vì môi trường sống và tương lai con cháu chúng ta)

Gần đây, Sư nhận được rất nhiều thông tin từ Ban Phụng sự và người thương khắp nơi gửi về. Người thì mong Sư lên tiếng về việc phá rừng chỗ này, chỗ kia; người thì cậy nhờ Sư đòi lại công lý cho hoàn cảnh này, số phận nọ; có người nhờ cứu giúp vì trót nhịn khô sai cách… Lại cũng có tin báo về việc có người mượn danh phương pháp Rừng Gọi để tạo khóa thanh lọc thu phí, kinh doanh trục lợi.

Đứng trước những bộn bề ấy, và đặc biệt là khi nhìn vào những nỗi đau đang nhức nhối ở đời, lòng Sư không khỏi trăn trở.

Dư luận những năm tháng qua và những ngày gần đây lại xôn xao trước những bi kịch xót xa, đặt nhân thế trước nỗi đau tột cùng của những người cha. Đó là những người cha ở muôn vàn hoàn cảnh, địa vị khác nhau — có người yếu thế, có người là trí thức thầm lặng, có người thấp cổ bé họng — nhưng đều chung một nỗi tuyệt vọng khôn cùng khi sinh mạng và bình yên của gia đình bị tước đoạt, chà đạp.

Hơn ai hết, Sư vô cùng thấu cảm nỗi đau đớn ấy.

Điều kỳ lạ thay, con gái của Sư cũng trạc tuổi người thương đã bị nạn tại cây 55, cùng sinh năm 2007, và con gái Sư cũng ở địa chỉ cây số 55 (km 55). Sư nghĩ đến việc con gái mình sống tiếp cho người bạn cùng tuổi đã ra đi mà xúc động lắm. Sư đặt mình vào trái tim đau quặn, thắt lòng của người cha ấy, để thấy nỗi đau khi núm ruột của mình tử nạn trên chính chặng đường hai cha con đang rong ruổi lo toan cho tương lai.

Đó không chỉ là nỗi đau của riêng ai, mà là nỗi xót xa chung của toàn xã hội về khát vọng công bằng và sự an toàn. Công lý không thể và không bao giờ được phép vận hành theo nguyên tắc “nạn nhân là con của ai”, dựa trên quốc tịch hay sức ảnh hưởng của gia đình. Một đứa trẻ bình thường, yếu thế nhất cũng cần được xã hội bảo vệ bằng chính sự nghiêm minh. Với ý Đảng, lòng dân, xã hội luôn hướng đến tinh thần “không có vùng cấm” để không ai có thể lọt lưới pháp luật; nhưng sâu xa hơn thế, con người có thể tạm lọt lưới pháp luật thế gian, chứ lưới nhân quả thì tuyệt đối không bao giờ lọt được. Lưới trời lồng lộng, nào ai thoát khỏi!

Sư thấu hiểu tận cùng nỗi đau và sự bất lực ấy. Bởi trong quá khứ, trước khi bước vào con đường xuất gia, Sư cũng từng là một người cha nỗ lực đi tìm sự thật và sự bảo vệ cho con mình, cho các cháu là bạn của con, và cho tương lai của thế hệ con em chúng ta.

Sư vẫn nhớ như in biến cố của bé Nhật Minh, con trai Sư, sinh năm 2010. Khi ấy con mới chập chững học lớp 2, nay đã là một chàng thanh niên lớp 10. Cháu cùng hàng trăm học sinh khác bị ngộ độc phải nhập viện liên quan đến chương trình “sữa học đường”. Đó là quãng thời gian nhiều tháng trời Sư rong ruổi trên mọi nẻo đường cùng con và các cháu: tiếp xúc báo chí, viết bài, gõ cửa từ nhà trường đến phòng giáo dục, các sở, tỉnh và trung ương, từ bệnh viện huyện, tỉnh đến trung ương…

Khi sự việc đứng trước nhiều luồng thông tin trái chiều, tiếng nói của một người cha đã vang lên. Cùng với sự lên tiếng của nhiều phụ huynh khác, sự giám sát của xã hội và các cơ quan chức năng lúc bấy giờ đã góp phần thúc đẩy những thay đổi thiết thực — từ cấp Quốc hội với các luật sửa đổi cho đến Chính phủ với những nghị định quản lý — nhằm bảo vệ sức khỏe và sự an toàn cho các con.

Không dừng lại ở đó, tiếng nói bảo vệ sự sống còn vươn đến thiên nhiên, núi rừng — như hành trình bảo vệ phức hợp rừng và di sản Vườn Quốc gia Cát Tiên từng được ghi chép qua trang Blog của nhóm Yêu quý Bảo vệ Cát Tiên (SCT) Saving Cát Tiên National Park cũng xuất phát từ chính lòng trắc ẩn trước môi trường sống của muôn loài. Sư vẫn hoài nhớ những tháng ngày khó khăn muôn vàn ấy, khi nhà thơ Lưu Trọng Văn từng về Cát Tiên thăm và chia sẻ những trăn trở sâu sắc về sự vô cảm trước tổn thương của con người, về sự lạnh lùng che đậy những sai trái, và về sự thiếu vắng lòng hổ thẹn trước nỗi đau chung.

Nhìn lại những cảnh báo và nhận định đã nhiều lần được đặt ra ở cấp lãnh đạo cao nhất của đất nước về tình trạng suy thoái đạo đức, tham nhũng, tiêu cực trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, chúng ta càng thấy rõ một trong những cội nguồn sâu xa của bất ổn: sự thiếu vắng tàm quý — lòng tự hổ thẹn với chính mình và sự biết sợ trước điều ác — trong tâm thức con người.

Đó cũng là lý do trong những bức thư gửi đến các bậc lãnh đạo cao nhất của đất nước, như Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm, Chủ tịch Quốc hội qua các thời kỳ, Sư luôn tha thiết mong mỏi làm sao đưa giáo dục đạo đức ứng dụng và lối sống lành trở thành một trong những nền tảng quan trọng của sự phát triển, để đời sống đạo đức thực chất của mỗi con người xuất phát từ lương tri nội tại và đời sống thực, chứ không chỉ dừng lại ở những lời nói trên bề nổi.

Sư đã từng xông pha giữa vòng xoáy ấy, đã từng cất tiếng nói đanh thép để bảo vệ sinh mạng và cộng đồng.

Nhưng rồi qua thời gian, đi qua bao thăng trầm của kiếp người, Sư nhận ra một chân lý sâu sắc hơn: Việc bảo vệ quyền lợi bên ngoài là cần thiết, nhưng chừng nào gốc rễ của Tham, Sân và Vô minh trong tâm con người chưa được chuyển hóa, thì nỗi đau này khép lại sẽ có nỗi đau khác mở ra. Sự bất an của xã hội, suy cho cùng, không chỉ đến từ những khiếm khuyết của cơ chế hay hoàn cảnh bên ngoài, mà còn liên quan sâu sắc đến sự tổng hoà từ những nội tâm nhiều vẩn đục, sợ hãi và thiếu vắng tình thương đích thực.

Sau khi đã đi qua con đường đấu tranh bên ngoài, Sư thấy mình cần phải đi sâu vào gốc rễ bên trong. Đó là lý do Rừng Gọi ra đời.

Rừng Gọi không quay lưng với thế sự, mà chọn cách đi vào cội rễ: thanh lọc thân tâm, chăm sóc thân thể, chuyển hóa nội tâm, trở về với thiên nhiên và nuôi dưỡng lòng hiểu thương. Chỉ khi mỗi cá nhân biết quay về làm sạch chính mình, hiểu rõ mình, thắp lên ngọn đuốc của hiểu và thương, xã hội khi ấy mới thực sự có được một nền tảng bình an vững chắc.

Khi không có camera, không có mạng xã hội hay sức ép dư luận, thứ giữ cho con người sống tử tế với nhau chính là Tâm Tàm Quý và Lương tri tĩnh lặng.

Đó cũng chính là tinh thần mà Sư đã chọn khi đối diện với những vấn đề lớn lao của đất nước. Thay vì cuốn theo những ồn ào tranh cãi hay đối đầu, Sư luôn cố gắng giữ thái độ đối thoại chân thành, xây dựng, cùng mong mỏi đóng góp vào những điều tốt đẹp chung cho vận hội mới của dân tộc. Dù có những hồi âm trân trọng, nhưng với Sư, giá trị lớn nhất chưa bao giờ nằm ở việc ai hồi âm, mà nằm ở thiện chí phụng sự.

Đó cũng chính là câu trả lời mà Sư từng chia sẻ với các vị trí thức quốc tế trong “Hành trình Hiểu Thương” xuyên châu Âu 2026 vừa qua, khi họ đặt câu hỏi về việc làm sao để bền bỉ cất lên tiếng nói bảo vệ sinh thái, bảo vệ cộng đồng mà vẫn giữ được sự an toàn và kết nối tích cực. Câu trả lời chính là: Sự chân thành, lòng từ bi, thái độ không vụ lợi, nghe sâu, hiểu thấu, ái ngữ và tinh thần phụng sự không đối đầu sẽ luôn là những chiếc cầu nối vững chãi nhất mở ra cánh cửa của sự đối thoại chân thành để thấu hiểu và thay đổi để tốt hơn.

Vì vậy, để hồi đáp những mong mỏi của người thương, vào tối mai, thứ Ba ngày 25/08/2026, Sư sẽ có mặt trên Zoom Rừng Gọi cùng người thương trở về ngôi nhà tự thân, ngồi bình yên cho chính mình, từ 19h00 đến 19h45.

Sau thời thiền tọa, Sư sẽ chào hỏi, giao lưu cùng người thương và giải đáp những ưu tư, trăn trở. Bắt đầu từ tuần này, Sư sẽ sắp xếp để có mặt vào mỗi tối thứ Ba hằng tuần cùng đại gia đình Rừng Gọi.

Chúng ta sẽ không oán trách bóng tối, không oán trách bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào. Mà vì hiểu nhân quả, nghiệp riêng và nghiệp chung; thấu hiểu tâm thức cộng đồng và những bất cập của môi trường sống; chúng ta cùng quan sát, lắng nghe và cùng nhau học cách chuyển hóa để mỗi ngày một tốt hơn.

Không oán trách bóng tối.

Cùng nhau thắp lên ánh sáng.

Gặp nhau để hiểu.

Để thương yêu.

Để tin cậy vững chãi hơn.

Và để cùng nhau giữ gìn một môi trường sống nơi tương lai còn có mặt.

Nguyện cầu sức khoẻ, bình an, sáng suốt đến với tất cả người thương Rừng Gọi và chúng sinh.

🙏 Tuệ Đức – Sư Rừng Gọi

An cư kiết hạ tại rừng thiêng Myanmar, ngày thứ Hai 24.08.2026

P.S.: Đây là album ảnh, video và những tư liệu liên quan đến câu chuyện “Ngộ độc sữa học đường” (gồm 83 bài viết và 282 mục tư liệu), để người thương tham khảo và có thêm góc nhìn về một hành trình hiểu thương, kham nhẫn mà Sư từng đi qua trước khi bước vào con đường xuất gia.

 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *