RỪNG GỌI: TRỞ VỀ GỐC RỄ, HIỂU ĐÚNG CHÁNH PHÁP VÀ BUÔNG BỎ MỌI MONG CẦU SAI LỆCH
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Kính thưa quý người thương và đại chúng,
Là một Tỳ kheo thừa kế gia tài chánh pháp của Bậc Đạo Sư, sứ mệnh của người xuất gia là tùy duyên ứng cơ – tùy cơ ứng biến, “khế lý khế cơ” tùy theo căn cơ và hoàn cảnh của từng người thương tại mỗi thời điểm để dìu dắt trở về con đường tỉnh thức. Nhưng tùy duyên không có nghĩa là dung túng cho sự bám víu, và thương người không phải là tạo thêm lệ thuộc.
Thời gian qua, Rừng Gọi nhận được rất nhiều tâm thư, tin nhắn của những người đang mang trong mình những nỗi đau của thân và tâm. Có những lời cầu cứu tha thiết:
-
“Sư cứu con…”
-
“Cho con về Rừng Gọi để nhịn khô chữa bệnh…”
Đọc những dòng tâm sự ấy, lòng vô cùng thương và thấu cảm trước nỗi đau thân bệnh, hoàn cảnh khó khăn và sự bế tắc của người thương. Có người tìm đến vì bệnh tật, có người vì bế tắc trong đời sống, có người mong được về Rừng Gọi để thực tập, và cũng có người trong lúc quá khổ đau đã tha thiết cầu xin Sư hay Rừng Gọi “cứu” mình.
Chúng tôi vô cùng thấu cảm trước những nghịch cảnh mà quý vị đang gánh chịu. Nhưng chính vì thương, nên có những điều cần được nói ra rõ ràng, chân thành và tỉnh thức hơn theo đúng quy luật nhân quả. Lòng từ bi nếu không đi cùng trí tuệ đôi khi lại vô tình làm cho người khác thêm dính mắc, thêm hoảng loạn khi không đạt nguyện vọng, và thậm chí đặt sinh mạng của mình vào tay một người, một phương pháp hay một nơi chốn. Rừng Gọi không bao giờ muốn điều đó xảy ra.
Thực chất, việc thực hành nếp sống Rừng Gọi mang lại nhiều lợi lạc, nhưng sự thanh lọc thân tâm chỉ thực sự trọn vẹn khi được kết hợp với nền tảng thiền tập vững chãi. Thiền giúp chúng ta biết quan sát mọi cảm thọ bằng sự bình tâm, buông xả, không bị trúng “mũi tên thứ hai” của sự hoảng loạn và dính mắc như lời Phật dạy trong Kinh Mũi Tên*.
Đã đến lúc Rừng Gọi cùng đại chúng trở về với gốc rễ.
1. Rừng Gọi Thực Chất Là Gì?
Rừng Gọi không phải là một bệnh viện, không phải là nơi chữa bách bệnh, và không phải là nơi ban phép màu. Rừng Gọi càng không phải là nơi để một người trao toàn bộ hy vọng, sinh mạng hay tương lai của mình cho Sư, cho một phương pháp hoặc cho một khu rừng.
Rừng Gọi là một môi trường gieo duyên cho sự tỉnh thức và chuyển hóa, nơi con người có cơ hội sống chậm lại, trở về với thiên nhiên, quan sát thân tâm, tiết chế tiêu thụ và học cách tự chịu trách nhiệm với đời sống của chính mình. Tinh thần ấy được cô đọng trong 7T: Tín – Thức – Thực – Tập – Thiền – Thiên – Thương.
Đó không phải là một công thức thần kỳ. Rừng Gọi chia sẻ một nếp sống đầu đà, tối giản, thiền tập và thuận tự nhiên; những thực tập ấy là duyên lành hỗ trợ cơ thể tự thiết lập lại sự cân bằng, cơ chế tự điều hoà vốn có từ bên trong khi hội đủ điều kiện. Nhưng một phương pháp không thể thay thế sự hiểu biết của tự thân, và không ai có thể tu thay, thở thay hay sống thay cho một người khác.
2. Đừng Đến Rừng Gọi Để Tìm “Phép Màu” Và Cầu Xin Chữa Bệnh
Nếu một người đang đau khổ nghĩ rằng: “Chỉ cần được về Rừng Gọi, Sư sẽ cứu mình” hoặc “Chỉ cần nhịn ăn một thời gian ngắn là bệnh sẽ biến mất” — thì đó là một sự mong cầu sai lệch.
Trong góc nhìn Phật pháp, bệnh khổ có nhiều duyên; đồng thời thân bệnh cũng cần được nhìn nhận bằng hiểu biết y khoa và điều kiện thực tế của mỗi người. Không thể mong cầu việc thực hành vài ngày sẽ giải quyết mọi vấn đề mà không có sự thay đổi từ gốc rễ nhận thức và lối sống. Cơ thể, hoàn cảnh và nền tảng sức khỏe của mỗi người là khác nhau. Không thể lấy trải nghiệm chuyển hóa của một người làm bảo chứng cho tất cả. Có người thay đổi rất sâu, có người nhận một chút lợi lạc, và cũng có người nhận ra điều mình cần lúc này là một bác sĩ chuyên môn chứ không phải một khóa thanh lọc. Rừng Gọi chỉ gieo duyên, và người gieo duyên không thể quyết định thay sinh mệnh của người nhận duyên.
3. Đừng Bám Víu Vào Sư, Vào Rừng Hay Bất Kỳ Phương Pháp Nào
Nhiều tâm thư viết: “Sư cứu con”, “Đây là cơ hội cuối cùng để cứu mạng tôi”. Phía sau những lời ấy là một nỗi đau rất lớn, nhưng chính lúc ấy, chúng ta càng cần tỉnh thức.
Mục đích của người tu là giúp người khác tự đứng trên đôi chân của mình, không phải tạo thêm một sự phụ thuộc mới. Đừng biến tình thương thành sự lệ thuộc. Rừng Gọi không muốn trở thành một căn phòng cấp cứu. Nếu một người đang trong tình trạng bệnh lý cấp tính hoặc suy kiệt, điều cần thiết trước tiên là sự chăm sóc y tế phù hợp. Biết tìm đến y khoa khi thân mạng nguy cấp không phải là thiếu niềm tin vào tu tập, mà đó chính là biết thương thân mạng này. Phật pháp không dạy chúng ta biến niềm tin thành sự cố chấp.
4. Tuyệt Đối Không Cực Đoan Với Nhịn Ăn Và Không Bài Xích Y Học Hiện Đại
Rừng Gọi chia sẻ về nhịn ăn trong một tổng thể thực tập (cùng thiền, lối sống tối giản, ăn uống có ý thức), nhưng nhịn ăn không phải là cuộc thi chịu đựng. Không phải cứ nhịn được lâu hơn thì tu tập sâu hơn. Phương pháp này đòi hỏi thể trạng và năng lượng tinh thần phù hợp. Tự ý áp dụng cực đoan tại nhà một cách mù quáng, khi cơ thể đang suy nhược, mất nước trầm trọng là vô cùng nguy hiểm.
Đừng dính mắc vào chấp trước “phải nhịn tuyệt đối”. Khi cơ thể có dấu hiệu nguy hiểm, hoặc với các bệnh nhiễm trùng, tổn thương cấp tính, việc dùng thuốc và các can thiệp y tế theo chỉ định của người có chuyên môn là cần thiết để bảo toàn thân mạng. Hãy dùng phương tiện y tế cứu mạng trước mắt, kết hợp với việc giữ tâm bình an. Biết dừng đúng lúc mới là biểu hiện của trí tuệ. Rừng Gọi không bài xích y học hiện đại.
5. Đầu Đà Không Phải Là Ép Xác
Nếp sống đầu đà mà Rừng Gọi chia sẻ không nhằm tạo ra một hình ảnh khổ hạnh để được ngưỡng mộ. Đầu đà là học cách buông bớt: buông bớt tiện nghi, tiêu thụ, tham cầu, sự phụ thuộc và cái tôi. Tăng cường kết nối với thiên nhiên, tắm rừng.
Một chiếc ba lô nhỏ bé, một bữa ăn thanh đạm trọn vẹn, một đôi chân trần bước chậm giữa thiên nhiên có thể là một bài học. Nhưng nếu bên ngoài giữ hình thức khổ hạnh mà bên trong vẫn đầy tham, sân, si và mong cầu chữa lành thần tốc, thì ta chưa chạm đến gốc rễ. Đầu đà Rừng Gọi trước hết phải là sự buông xả trong tâm và biết quay vào trong lắng nghe tiếng gọi của rừng nơi tâm mình.
6. Rừng Gọi Không Phải Là Một Mảnh Đất
Đừng chấp Rừng Gọi vào một địa chỉ hay một khu rừng cố định. Nơi nào có thiên nhiên, có tình thương, có sự tỉnh thức, nơi con người biết sống tiết chế và bảo vệ sự sống — nơi ấy chính là Rừng Gọi.
Nếu hôm nay chưa thể về một khu rừng, hãy gieo một khoảng Rừng Gọi trong chính ngôi nhà của mình: bớt một chút tiêu thụ, ăn lành hơn, sống chậm hơn, chăm sóc một cái cây, giữ sạch một dòng nước. Đó đều là những bước chân Rừng Gọi.
7. Định Hướng Mới Của Rừng Gọi: Đi Chậm Lại Để Đi Sâu Hơn. Làm Ít Hơn, Nhưng Thật Hơn.
Để bảo tồn năng lượng, tránh sự bào mòn cho đội ngũ phụng sự và hạn chế tổn hại đến sinh mạng muôn loài, Rừng Gọi sẽ bước vào một nhịp độ mới:
-
Tổ chức định kỳ và chọn lọc kỹ lưỡng: Rừng Gọi sẽ thưa hơn và gọn hơn, dự kiến tổ chức mỗi quý một lần cho khóa 5-7 ngày. Chúng tôi chỉ chọn lọc nhận những người thương đã gửi tâm thư, biết thiền tập với cam kết mạnh mẽ để phỏng vấn, không nhận những trường hợp vội vã chạy theo phong trào với tâm lý mong giải tỏa thân xác phút chót.
-
Yêu cầu sự chuẩn bị vững chãi: Tiêu chí của Rừng Gọi đối với người được lựa chọn tham gia là bắt buộc phải biết thiền, để không bị cảm xúc bấn loạn. Trước khi về thanh lọc, người thương cần thời gian dài ăn tiết thực, chuyển dần sang chay thuần thực vật, hiểu và đồng thuận với tinh thần sống thuận tự nhiên.
-
Điều chỉnh sinh hoạt trực tuyến: Các buổi Zoom sẽ được thu gọn ở mức thiết yếu nhất. Rừng Gọi chỉ duy trì Zoom tối thứ Ba (chia sẻ trải nghiệm) và Zoom tối Chủ Nhật (hướng dẫn thực dưỡng và thủ tục). Tạm dừng Zoom thiền mỗi sáng, trao lại không gian để mỗi người tự thắp ngọn đuốc thiền tập của chính mình thay vì phụ thuộc vào màn hình.
8. Lời Cuối: Trở Về Trọn Vẹn
Một hạt giống được gieo xuống không có nghĩa ngày mai lập tức thành cây. Rừng Gọi chỉ có thể gieo duyên, quý vị mới là người tự chăm sóc mảnh đất bên trong mình.
Rừng Gọi không muốn có thật nhiều người cần đến Rừng Gọi. Rừng Gọi muốn có thật nhiều người đủ khả năng tự đứng vững, tự chăm sóc thân tâm, tự thương mình và muôn loài mà không cần phải bám víu hay phụ thuộc vào Rừng Gọi nữa.
Nếu một ngày quý vị thấy mình trưởng thành, thắp sáng được ngọn đuốc tự thân và không còn cần bám víu vào Rừng Gọi nữa, đó chính là niềm hoan hỷ lớn nhất của chúng tôi.
Đó không phải là sự rời bỏ, mà là món quà đẹp nhất quý vị trao lại cho đời. Cuối cùng, Rừng Gọi không phải là nơi để bám víu. Rừng Gọi chỉ là một tiếng chuông gọi chúng ta trở về với chính mình.
Nguyện cầu đại chúng luôn an lành trong chánh pháp.
Thay mặt gia đình Rừng Gọi
Tỳ kheo Tuệ Đức (Paññaguṇa)
Thanh Lọc Thân Tâm · Trở về với Thiên nhiên · Hiểu thương sự sống
Rừng thiêng Myanmar, ngày 30.08.2026
* Kinh “Mũi tên” mà Phật dạy trong tiếng Pali có tên là Sallasutta (Sutta nghĩa là “Kinh”, Salla nghĩa là “Mũi tên” hoặc “Cây gai”: an arrow, the dart, the thorn).
Bài kinh này nằm trong bộ Tương Ưng Bộ Kinh (Samyutta Nikaya), thuộc phần Tương Ưng Thọ (Vedana Samyutta), với ký hiệu quốc tế thường được ghi là SN 36.6.
Tóm tắt cốt lõi của bài kinh:
Đức Phật dùng hình ảnh một người bị bắn trúng mũi tên thứ nhất (tương ứng với nỗi đau về thể xác – khổ thọ).
Người vô minh hay phàm nhân chưa được huấn luyện, thiếu tu tập sẽ khởi sinh tâm sân hận, sầu muộn, khóc lóc, khiến cho nỗi đau nhân lên gấp bội. Hành động này giống như tự bắn tiếp vào mình mũi tên thứ hai (tương ứng với nỗi đau về tinh thần do chính mình tự tạo ra).
Người có trí tuệ (bậc Thánh đệ tử) đã được huấn luyện khi gặp nỗi đau thể xác, họ chỉ chịu đựng mũi tên thứ nhất mà không để mũi tên thứ hai (sự đau khổ của tâm trí) bắn trúng. Họ quan sát nỗi đau với sự bình tâm và buông xả hoàn toàn, họ nhìn nhận nỗi đau một cách khách quan, tùy duyên và không dính mắc.




