GÓC TƯ VẤN TÂM LÝ & TÂM LINH – Chia sẻ từ Sư Tuệ Đức (Rừng Gọi)

09/09/2026 - Thuật Sư

Góc tư vấn – Chia sẻ từ Sư Tuệ Đức (Rừng Gọi):

GÓC TƯ VẤN TÂM LÝ & TÂM LINH: KHI CON TRAI BƯỚC VÀO TUỔI NỔI LOẠN – ÔM ẤP THÂN TÂM HAY ĐẨY CON VÀO BÃO LÒNG?

Thời gian gần đây, trước những biến động đau lòng của xã hội – từ vụ việc thảm kịch chấn động tại Thái Lan vào đầu tháng 8/2026 cho đến vụ án kinh hoàng tại Đồng Nai vừa qua (3/9/2026) – chuyên mục “Góc tư vấn Rừng Gọi” nhận được rất nhiều trăn trở từ các bậc phụ huynh. Đặc biệt, có một bức thư đượm buồn của một người mẹ gửi về, phản ánh nỗi lòng chung của rất nhiều gia đình có con ở tuổi thiếu niên.

1. Lời tâm sự từ người mẹ:

“Kính gửi Sư Tuệ Đức,

Con trai tôi năm nay học lớp 10 (16 tuổi). Thời gian gần đây, cháu bắt đầu có những biểu hiện khiến vợ chồng tôi vô cùng lo lắng: cháu bắt đầu hút thuốc, uống bia, có bạn gái, bắt đầu biết sĩ diện với bạn bè đến mức lén lấy tiền của mẹ để bao bạn gái. Khi bị phát hiện hoặc trái ý, cháu rất hay nổi giận, hờn dỗi, thậm chí có lần đã bỏ nhà đi. Dù cháu có đi làm thêm kiếm tiền, nhưng cách sống bồng bột và những cơn sân hờn bất chợt của con khiến tôi mất ăn mất ngủ.

Đọc tin tức về những đứa trẻ trượt dài gây ra thảm kịch ngoài xã hội, tôi lại giật mình thon thót, sợ rằng sự nổi loạn của con mình hôm nay nếu không được uốn nắn sẽ dẫn đến vết xe đổ ngày mai. Xin Sư cho tôi lời khuyên: Làm sao để người mẹ vừa giữ được giới hạn, vừa có thể ôm ấp, kéo con về trước khi quá muộn?”

2. Lời chia sẻ và khai thị từ Sư Tuệ Đức (Rừng Gọi):

Kính gửi người mẹ hiền và các bậc phụ huynh đang nuôi con tuổi dậy thì,

Đọc những dòng chia sẻ của chị, Sư rất thấu hiểu và cảm thông sâu sắc. Nỗi lòng của chị cũng chính là tiếng thở dài chung của hàng triệu người làm cha, làm mẹ khi đứng trước giai đoạn “đại trùng tu” tâm lý dữ dội của con trẻ.

Nhìn vào xã hội ngoài kia – với những vụ án đau lòng gần đây như vụ việc thảm kịch ở trường học Thái Lan vào đầu tháng 8 hay vụ án thương tâm tại Đồng Nai vào những ngày đầu tháng 9 này – chúng ta không khỏi bàng hoàng. Những thảm kịch ấy không tự nhiên rơi từ trên trời xuống. Chúng là kết quả của một quá trình dài khi những ấm ức nhỏ không được giải tỏa, khi cái tôi tuổi trẻ bị kích động, và khi “củi khô” của sân hận, bồng bột gặp đúng đốm lửa của sự thiếu tỉnh thức và không biết cách làm chủ cảm xúc.

Đứa trẻ 16 tuổi (lớp 10) trong câu chuyện của chị chưa phải là ác quỷ, nhưng cháu đang mang trong mình một nguồn năng lượng chông chênh, khao khát khẳng định mình nhưng chưa đủ trí tuệ và bản lĩnh để định hướng. Việc hút thuốc, uống bia, sĩ diện với bạn gái, lấy tiền của mẹ hay bỏ nhà đi… thực chất là những tiếng kêu cứu thầm lặng: “Con đang bất an, con muốn được công nhận, nhưng con không biết bấu víu vào đâu!”

Nếu người cha hay mẹ đối diện với con bằng sự mắng nhiếc, bạo lực hay kiểm soát cực đoan, ta vô tình đẩy con ra xa, biến mái nhà thành một chiến trường và đẩy con vào vòng tay của những cám dỗ ngoài xã hội.

Vậy, cha mẹ cần làm gì để bảo hộ thân tâm cho con và cho chính gia đình mình?

Thứ nhất, hãy là “Vùng trời bình an” thay vì là tòa án phán xét:

Khi con vấp ngã, hút thuốc, uống bia hay lấy tiền, phản ứng đầu tiên của cha mẹ thường là giận dữ và trách móc. Nhưng cơn giận của cha mẹ chỉ làm bùng thêm cơn sân của con. Hãy tập dừng lại một nhịp – thực hành đúng tinh thần Thực – Thức – Thiền trong 7T. Hãy ôm ấp con bằng sự thấu hiểu: Tuổi trẻ ai cũng có lúc dại khờ, sĩ diện. Thay vì mắng mỏ, hãy ngồi lại, nhìn vào mắt con và nói bằng lòng chân thành và ái ngữ rằng: “Con yêu, con có biết là ba mẹ thương con nhiều không? Dù con có thế nào, gia đình vẫn là nơi con có thể quay về. Nhưng chúng ta cần ngồi lại để nhìn nhận rõ điều gì là đúng đắn.”

Thứ hai, dạy con bản lĩnh đích thực nằm ở sự “Vô hại” và lao động chân chính:

Hãy chỉ cho con thấy: Đàn ông đích thực không nằm ở điếu thuốc trên môi, ly bia đang uống, cũng không nằm ở việc sĩ diện bao người khác bằng tiền bạc ăn cắp của bố mẹ. Sự tự trọng của một người đàn ông trẻ tuổi nằm ở chỗ con biết tự lập bằng mồ hôi nước mắt chính đáng của mình. Khi con tự kiếm đồng tiền bằng sức lao động, con sẽ biết trân quý nó và không bao giờ đem nó ra để đổi lấy những ảo ảnh sĩ diện hão huyền.

Thứ ba, rèn luyện thói quen “Biết dừng lại trước một nhịp thở”:

Bạo lực hay sự bồng bột thường xảy ra trong tích tắc khi lý trí bị cơn sân che mờ. Hãy tập cho con (và cho cả chính mình) thói quen dừng lại khi giận. Không quyết định lúc đang tức giận, không bỏ nhà đi khi tâm trí đang bão tố. Chỉ cần một nhịp thở sâu, một phút im lặng, con quỷ của sự bồng bột sẽ tự khắc chùn bước.

Lời kết

Người mẹ thương mến, hành trình nuôi dạy một đứa trẻ tuổi dậy thì đòi hỏi sự kiên nhẫn bằng cả trái tim của một Bồ Tát và sự tỉnh táo của một người thầy. Đừng hoang mang trước thời cuộc, hãy quay về vun đắp sự bình an ngay trong mái ấm của mình.

Khi con trẻ nhận được tình thương yêu vô điều kiện, sự bao dung nhưng có nguyên tắc từ cha mẹ, những gai góc, bồng bột ngoài da rồi sẽ rụng xuống, nhường chỗ cho một mầm xanh hiểu biết và tử tế đơm hoa.

Chúc gia đình luôn an trú trong sự tỉnh thức và thương yêu!

Tuệ Đức

(Sáng lập Rừng Gọi)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *