HỎI ĐÁP TỈNH THỨC: CHỮA LÀNH VẾT THƯƠNG QUÁ KHỨ – ÔM ẤP ĐỨA TRẺ BÊN TRONG

03/08/2026 - Viết bài

Hỏi: Thưa Thầy,

Có những lúc năng lượng của con chùng xuống. Nỗi sợ hãi, lo lắng và những ký ức cũ lại ùa về. Con nhìn lại tuổi thơ của mình và thấy nhiều khoảng trống, nhiều điều chưa được yêu thương và chở che. Con rời quê hương từ năm 14 tuổi, tự lập nơi xứ người, tự trang trải cuộc sống bằng học bổng và việc làm thêm chứ gia đình không chu cấp. Càng trưởng thành, những ấm ức, giận dữ bị nén lại ngày càng trỗi dậy mạnh mẽ. Khi con cố giãi bày với cha mẹ, họ không hiểu và cho rằng con đang chỉ trích. Con thấy mình không được nhìn thấy và không được yêu thương. Điều khiến con nặng lòng nhất là trách nhiệm với gia đình, tiền làm ra gửi về quê hết cho đến giờ vẫn chưa có gì cho riêng mình. Con thèm được tự do, thèm được sống nhẹ nhàng. Có những lúc gục ngã, con nghĩ hay là cắt đứt mọi liên hệ để được giải thoát? Con cảm ơn thầy đã đọc và mong thầy có sự chia sẻ gì đó với con. Con mong được Thầy chỉ dạy. Con cảm ơn thầy.

Đáp:

Đọc thư con, Thầy tự nhiên thấy lòng mình chùng xuống. Không chỉ vì những giông bão trong lòng một đứa trẻ phải rời nhà từ năm 14 tuổi, tự bươn chải giữa trời Tây lạnh lẽo, mà vì Thầy thấy nguyên cả một tuổi trẻ đang oằn mình gánh những vết thương chưa lành của thế hệ trước.

Cảm giác không được bảo vệ, không được nhìn thấy, không được yêu thương… nó đau lắm chứ. Nhưng con ơi, đứa trẻ 14 tuổi ngày ấy bây giờ đã lớn rồi. Đừng bắt nó phải tiếp tục gồng lên chiến đấu với quá khứ nữa.

Thầy thấu điều đó hơn ai hết. Thầy cũng từng đi qua những ngã rẽ lớn của cuộc đời, cũng có hai người con là em Nhật Tiên và em Nhật Minh. Sau nhiều năm tháng bên nhau, Thầy đã chọn con đường xuất gia. Rời xa người bạn đời và các con, Thầy hiểu trọn vẹn sự trống trải khi thiếu vắng một bóng hình bên cạnh. Nhưng thật may mắn và phước báo lớn, người bạn đời của Thầy đã hoan hỷ thấu hiểu và đồng ý cho Thầy đi. Các con lớn lên trong sự dung thứ, thấu đáo và luôn ủng hộ con đường của ba. Giữa gia đình Thầy không có sự xa cách hay oán giận, mà luôn giữ liên lạc bằng năng lượng tốt lành. Mới đây, con gái Nhật Tiên còn nhắn nhủ với Thầy những lời làm Thầy mãi ấm lòng: “Con có theo dõi hành trình của ba, những việc ba làm dạ tốt quá ạ… Con và bạn ngưỡng mộ ba về hạt giống ba đang gieo trồng ấy ạ, hạt giống tự do tự tại, sống với yêu thương là tất cả, không có đố kỵ, ganh ghét hay đau khổ.” Ngay cả cậu con trai Nhật Minh, từ hồi học lớp 3 khi nghe người nhà nói ba sống bao đồng quá, đã hồn nhiên bảo: “Ba giúp người khác thì người khác sẽ giúp ba và cả nhà mình mà…”

Nhìn các con lớn lên trong sự tự do và hiểu biết ấy, Thầy càng thấm thía rằng: Tình thương chân thật không phải là sự níu kéo hay trói buộc trách nhiệm, mà là để nhau được tự do chuyển hóa.

Trở lại câu chuyện của con, việc con nghĩ đến chuyện cắt đứt liên hệ với gia đình là một phản ứng tự vệ rất bản năng khi tâm quá tải. Nhưng con ơi, cắt đứt liên hệ vật lý chưa chắc đã cắt đứt được sự dính mắc trong tâm. Nếu sân hận và tổn thương chưa được hóa giải, thì dù con trốn đến chân trời góc bể nào, hình bóng ấy vẫn sẽ bám đuổi con trong từng giấc ngủ, trong cả những mối quan hệ sau này. Điều con cần buông bỏ không phải là cha mẹ, mà là sự mong cầu rằng cha mẹ phải trở thành người như con mong muốn. Khi con ngừng đòi hỏi một “điểm tựa” từ quá khứ, con sẽ tự mình đứng vững trên đôi chân của chính mình.

Con đang gồng gánh quá nhiều: lo cho em, lo cho bố, lo cho mẹ, lo tài chính và tương lai, để rồi quên mất việc phải lo cho hạnh phúc của chính mình. Hiếu thảo là phước đức, nhưng hiếu thảo không đồng nghĩa với việc để bản thân bị bào mòn đến kiệt quệ. Một người đang chìm thì không thể cứu người khác. Con cần phải mang áo phao cho chính mình trước.

Thầy rất vui khi biết con đã phát tâm dịch sách thanh lọc 7T sang tiếng Đức và làm cầu nối chia sẻ cho cộng đồng tại Lộc Uyển. Đó không phải là ngẫu nhiên đâu con. Những khổ đau con từng đi qua chính là chất liệu, là nước mặn của đại dương để con đủ từ bi ôm trọn và chữa lành cho rất nhiều mảnh đời bất hạnh ngoài kia.

Đừng lo lắng, con hãy cứ thong thả sắp xếp thời gian để tham gia một khóa thanh lọc Rừng Gọi thật phù hợp với mình nhé. Sắp tới đây, ông xã của cô Thu Lý cũng đang sắp xếp về Việt Nam để tham gia khóa học, và Thầy cũng đang chuẩn bị bay về nước để có mặt, trực tiếp ôm lấy và đồng hành cùng người thương trong khóa thanh lọc sắp tới. Đó sẽ là nhân duyên lành để con trút bỏ hết những nặng nề, mỏi mệt.

Thầy chỉ mong con nhớ ba điều trên bước đường sắp tới: Thứ nhất, tha thứ không phải cho cha mẹ, mà là để trả lại sự nhẹ nhõm cho tâm hồn chính mình. Thứ hai, con không có trách nhiệm sống thay cuộc đời của cha mẹ, càng không phải sửa chữa quá khứ. Trách nhiệm duy nhất của con là sống thật bình an và rực rỡ trong hiện tại. Thứ ba, đừng quên chăm sóc thân tâm: Ăn lành, ngủ đủ, thực hành 7T, đi bộ giữa thiên nhiên ở Hamburg, khóc khi cần và mỉm cười khi có thể.

Và con hãy đem tất cả những phước lành từ việc tu tập, làm thiện pháp của mình để hồi hướng cho cha, mẹ và em, với tác ý rằng họ sẽ đủ duyên tu tập, gặp minh sư khai thị để được tỉnh thức, sống có hiểu sâu thương thấu hơn, an lạc hơn.

Con thèm được sống, thèm được tự do — câu nói đó chứng minh rằng ánh sáng Phật tính trong con vẫn sáng ngời. Cánh cửa tự do không nằm ở việc con trốn chạy hoàn cảnh, mà nằm ngay ở trái tim biết dung thứ và yêu thương của chính con.

Hiểu và thương con nhiều.

Nếu hôm nay người thương nào đó cũng đang mang trong mình những vết thương từ quá khứ, xin đừng vội tuyệt vọng. Ta không hề cô đơn. Hãy bắt đầu bằng một hơi thở chánh niệm, một bước chân an trú, một lời biết ơn và một sự buông xuống. Mỗi ngày một chút, rồi sẽ đến lúc chính ta trở thành người chữa lành cho mình và tiếp tục trao yêu thương đến muôn người.

Nguyện cho tất cả chúng ta biết quay về chăm sóc đứa trẻ bên trong, chữa lành những vết thương cũ và cùng nhau xây dựng một thế giới bình an hơn – bắt đầu từ chính trái tim mình.

Today, let’s make it a better day — for ourselves and the Earth.

(Hôm nay, hãy làm cho ngày hôm nay tốt hơn — cho chính chúng ta và cho Trái Đất.)

Thương kính,

Tuệ Đức (Bhikkhu Paññaguṇa)Sư Rừng Gọi

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *