NGỒI YÊN ĐỂ NGHE RÕ, LÒNG AN. BE STILL TO LISTEN FOR PEACE

08/09/2026 - Thuật Sư

NGỒI YÊN ĐỂ NGHE RÕ, LÒNG AN.

BE STILL TO LISTEN FOR PEACE 

Giữa dòng đời cuộn xoáy, có bao giờ ta tự hỏi: Đã bao lâu rồi mình chưa thực sự ngồi yên? Ngồi yên không phải là sự bất động vô tri của sỏi đá, mà là một cuộc trở về mãnh liệt. Trở về để làm một cuộc hẹn hò vĩ đại với chính mình và với đất trời ngay trong khoảnh khắc hiện tại.

Ngồi yên.

Nghe rõ.

Lòng an.

Khi chịu ngồi thật yên, vạn vật bắt đầu lên tiếng. Lắng nghe bằng cả tâm hồn mở rộng, tôi nghe rõ những tiếng hát của dòng sông khí, huyết, tâm ý đang tuôn chảy trong thân này. Nghe tiếng đập rộn ràng của trái tim — thứ âm thanh của sự sống vẫn miệt mài vang lên chưa từng ngơi nghỉ. Nghe rõ tiếng thở ra vào nhẹ nhõm. Tiếng sôi sục rất khẽ của bao tử. Những âm thanh mà bình thường ta chẳng bao giờ để ý, nay bỗng trở nên sống động đến lạ. Ta đang sống, một sự thật hiển nhiên nhưng thường bị lãng quên trong sự vội vã thường nhật.

Từ sự lặng im của nội tâm, thính giác bỗng thấu suốt cả đất trời. Kia là tiếng thác nước đang đổ xuống từ đỉnh núi của rừng thiêng. Nghe đất trời khi mưa, lúc nắng. Mưa thì chim lách chách trú mưa. Nắng lên, chim lại ra tắm nắng, chuyền cành, líu lo hát vang giữa rừng. Những chú sóc đua nhau chuyền từ cành này sang cành khác tinh nghịch và thật đáng yêu. Gió ngàn xào xạc hòa vào ánh trăng mát rượi. Trời khi mưa khi nắng, lòng người lúc thăng lúc trầm, nhưng khi đã biết lắng nghe, thảy đều là những nốt nhạc tuyệt mỹ của bức tranh sinh tồn.

Khi nghe rõ tất cả mà không phán xét, không bám chấp, một sự bình an bao la chiếm trọn tâm hồn. Bỗng nhiên tôi thấy… đời sao mà đẹp thế! Tôi yêu cuộc đời này. Yêu từng hơi thở, từng cơn gió, yêu cả những phút giây rất đỗi bình thường mà khi tâm lắng xuống, ta mới nhận ra chúng kỳ diệu biết bao.

Tôi muốn sống vui với từng hơi thở, như thể đây là hơi thở cuối cùng của đời mình. Gặp một người, đón một nhân duyên với tâm thế Nhất kỳ nhất hội — một lần gặp gỡ cũng là duy nhất và cuối cùng — để trân trọng tuyệt đối, để yêu thương trọn vẹn mà không có chỗ cho giận hờn, tiếc nuối. Khi ý thức được tính chất vô thường của vạn vật, mỗi khoảnh khắc sinh tồn đều trở nên vô giá và thiêng liêng.

Nhìn được như vậy, lòng bỗng nhẹ đi rất nhiều. Không cần nắm giữ. Không cần níu kéo. Không cần đòi hỏi ngày mai phải giống ngày hôm nay. Chỉ cần có mặt thật trọn vẹn với những gì đang có mặt. Mọi gánh nặng quá khứ và lo âu tương lai đều rũ bỏ sau lưng, chỉ còn lại sự thanh thản mênh mông dưới bốn bề rừng núi bát ngát.

Hạnh phúc không ở đâu xa. Nó tràn ngập trong một góc thiền đường sum họp sớm trưa. Trong bữa chay sinh tồn đạm bạc. Không cần quá nhiều thứ. Chỉ cần một thân này để thở. Một tâm này để thấy. Một khu rừng để nương tựa. Một đại chúng cùng tu học. Vậy là đủ.

Giữa rừng thiêng Pa Auk, tôi chợt thấy hạnh phúc đôi khi không phải là có thêm một điều gì. Mà là bớt đi tất cả những gì không cần thiết, để nghe được điều vốn vẫn đang ở đó: tiếng thở, tiếng tim, tiếng bao tử, tiếng rừng, tiếng chim, tiếng mưa, tiếng gió. Và sâu hơn tất cả… là tiếng bình an đang rất khẽ vang lên trong chính mình.

NHẬT KÝ THIỀN: LÒNG AN GIỮA RỪNG THIÊNG

Ngồi yên, nghe rõ, lòng an…

Nghe dòng sông chảy miên man,
Khí hòa, huyết chuyển, tâm an trong mình.
Nghe tim đập giữa lặng thinh,
Nghe bao tử gọi, nghe mình thở ra.

Chim rừng ríu rít ngân nga,
Mưa thì trú, nắng chan hòa tắm nắng.
Sóc chuyền cành nhảy tung tăng,
Đời sao đẹp thế, trăng giăng gió lùa.

Thở như hơi thở cuối cùng,
Gặp nhau như thể một lần mà thôi.
Không còn níu giữ trong đời,
Chỉ còn hiện tại, đất trời mênh mông.

Thanh thản, rộng lớn, thong dong,
Thiền đường sum họp, sớm hôm thiền hành.
Bữa chay giản dị, trong lành,
Bốn bề núi biếc, mây xanh phủ đầy…

Nhật ký thiền ngày 08.09.2026
An cư kiết hạ tại Rừng thiêng Pa Auk, Myanmar

Tỳ kheo Tuệ Đức (Sư Rừng Gọi)

One thought on “NGỒI YÊN ĐỂ NGHE RÕ, LÒNG AN. BE STILL TO LISTEN FOR PEACE

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *