ƠN THẦY: CON ĐÃ VỀ, CON ĐÃ TỚI

02/05/2026 - runggoi

ƠN THẦY: CON ĐÃ VỀ, CON ĐÃ TỚI
🌿 Kính dâng Thiền sư Thích Nhất Hạnh – Sư Ông Làng Mai

Con may mắn được có mặt trong những ngày đầu Thầy trở về quê hương, sau hơn ba mươi chín (39) năm bôn ba xứ người hoằng pháp. Khi ấy, con đã vô cùng xúc động và hạnh phúc khi được lắng nghe những chia sẻ sâu sắc của Thầy với các nhân sĩ, trí thức Việt Nam — những hạt giống hiểu và thương được gieo xuống trong lòng đất mẹ sau bao năm dài chờ đợi.

Duyên lành lại đưa con tham dự khóa tu năm ngày dành cho cư sĩ tại chùa Hoằng Pháp – Sài Gòn, vào dịp Tết Ất Dậu 2005. Một cột mốc lớn… khi pháp môn Làng Mai được thắp sáng trở lại nơi quê nhà, mang theo làn gió mới của tỉnh thức và hồi sinh. Từ đó, biết bao người trẻ tinh hoa đã buông xuống tất cả để bước vào con đường rộng lớn của hiểu biết và thương yêu.

Biến dịch là hanh thông.

Sau những thăng trầm, 400 người con trẻ của Thầy ở Tu viện Bát Nhã – Bảo Lộc, Lâm Đồng lại tiếp tục đi, tiếp tục gieo trồng hạt giống chánh niệm khắp bốn phương. Nơi đây, tại Làng Mai Quốc Tế Thái Lan (Pak Chong), giữa đồi núi trập trùng xanh ngát cạnh Vườn Quốc gia và Di sản thế giới Khao Yai, tinh thần ấy vẫn đang lặng lẽ thở, lặng lẽ sống trong từng nhịp đập của Tăng thân. Những biến cố năm xưa giờ đây đã nở hoa thành một cộng đồng tu học vững chãi, nơi những người con của Thầy tiếp tục thắp sáng ngọn đăng tuệ giác qua những khoá tu mang lại bao lợi lạc.

Hôm nay, con được trở về nhà.
Về bên cốc gỗ lợp tranh — nơi Thầy từng an trú.
Về bên vườn Bụt, đi trên con đường rải tro em Hàm từ tăng xá, từng bước chân thảnh thơi dường mây trắng.

Ngồi yên trên đồi An Ban hay ở Ao Sen… con thấy rõ một điều: Dù thân tứ đại của Thầy đã trở về với đất, nước, gió, lửa, với trăng sao và cát bụi, nhưng tinh thần Vô Úy và Đạo Bụt Dấn Thân của Thầy vẫn hiển hiện ngay đây — trong con, trong tăng thân, trong từng hơi thở của những người tiếp nối. Thầy không đi đâu cả, Thầy đang có mặt trong từng tế bào của chúng con.

Con nhận ra rằng, trên thế gian này không gì quý hơn tình thương bình đẳng, không phân biệt và vô điều kiện. Mọi danh vọng, quyền hành, hình tướng rồi sẽ qua đi, chỉ có tình huynh đệ là ở lại mãi mãi. Chính tình thân thiết giữa những người đồng hành trên con đường tỉnh thức là điểm tựa vững chãi nhất cho hành trình độ sinh.

Con thấy lòng mình dâng lên niềm biết ơn vô hạn.
Biết ơn Bụt, biết ơn Thầy.
Biết ơn đất nước, cha mẹ, Thầy tổ, Tam Bảo và Tăng thân đã hiểu thương, nâng đỡ và yểm trợ con trên con đường giải thoát và độ sanh.

Con thấy mình là người may mắn nhất trần gian. Vì vậy, con không mong cầu gì hơn ngoài việc giữ giới, hành thiền và lặng lẽ gieo duyên lành thanh lọc thân tâm muôn nơi. Nguyện tiếp nối Bụt, Tổ, Thầy và Tuệ giác của Tăng thân, bước đi nhẹ nhàng mà vững chãi trên con đường tỉnh thức.

Con của Thầy,
Tuệ Đức (Sư Rừng Gọi – Chân Xuân Ngồi Yên)

………………………………
TEACHER’S GRATITUDE: I AM HOME, I HAVE ARRIVED
🌿 Dedicated to Zen Master Thich Nhat Hanh

I was fortunate to be present during the early days of Thay’s return to our homeland after 39 years of spreading the Dharma abroad. I remember the profound emotion of hearing Thay speak to Vietnamese intellectuals—seeds of understanding and love being sown into the motherland after years of waiting.

The 2005 retreat at Hoang Phap Pagoda marked a turning point, bringing the Plum Village practice back to Vietnam like a refreshing breeze of spiritual revival. Since then, many young elites have chosen to leave behind worldly careers to walk this spacious path of love.

Transformation leads to openness.

Despite the ups and downs, Thay’s 400 Batnha children continue to sow seeds of mindfulness worldwide. Here, at Thai Plum Village in Pak Chong, amidst the lush mountains, that spirit breathes and lives on.

Today, I have returned home.
I sit by the humble hermitage where Thay once stayed.
I walk the path to the Buddha Garden, each step as light as white clouds.

Sitting still on the An Ban hill or on the lotus pond, I see clearly: Although Thay’s physical body has returned to the elements and the stars, his spirit of Fearlessness and Engaged Buddhism remains vibrant—within me, within the Sangha, and in every mindful breath of those who follow.

I realized that nothing is more precious than equal, non-discriminatory, and unconditional love. Everything passes away; only brotherhood and sisterhood remain. This spiritual kinship is our firmest foundation in serving all beings.

My heart overflows with gratitude to the Buddha, to Thay, to my parents, my ancestors, and the Sangha for their support on my path to liberation.

I feel like the luckiest person on earth. I ask for nothing more than to keep the precepts, practice meditation, and quietly sow seeds of peace and mind-body purification. I vow to continue the legacy of the Buddha, the Ancestors, Thay, and the Sangha’s wisdom—walking peacefully on the path of awakening.

Your student,
Tue Duc (Paññaguṇa – Peaceful Sitting in True Spring)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *