TỪ NHỮNG VỤ VIỆC NHỨC NHỐI ĐẾN TRĂN TRỞ VỀ GỐC RỄ GIÁO DỤC VÀ THANH LỌC THÂN TÂM

26/08/2026 - Thuật Sư

TỪ NHỮNG VỤ VIỆC NHỨC NHỐI ĐẾN TRĂN TRỞ VỀ GỐC RỄ GIÁO DỤC VÀ THANH LỌC THÂN TÂM

Thời gian qua, khi đọc những câu chuyện đau lòng được chia sẻ trên mạng xã hội — những câu chuyện xoay quanh tiền bạc, quyền lực, sự im lặng, những tổn thương sâu sắc và nhân phẩm con người — lòng Sư không khỏi trăn trở.

Điều đáng suy ngẫm không chỉ nằm ở một vụ việc hay một cá nhân cụ thể. Điều khiến Sư tự hỏi là: Chúng ta đang giáo dục con người như thế nào để một người có thể lớn lên với niềm tin rằng tiền bạc, địa vị hay quyền lực có thể giải quyết được mọi vấn đề, thậm chí có thể dùng để gây sức ép lên nhân phẩm và nỗi đau của người khác?

Nếu chỉ dừng lại ở việc phẫn nộ hay lên án, có lẽ chúng ta vẫn chưa chạm được vào phần gốc. Bởi phía sau những hành vi sai trái luôn là một quá trình hình thành nhận thức, thói quen, giá trị sống và cách con người nhìn chính mình cũng như nhìn người khác.

Và vì thế, giáo dục — theo nghĩa rộng nhất của sự vun bồi thân tâm — chính là nơi chúng ta cần quay về để suy ngẫm sâu sắc hơn.

Đó cũng là lý do trong tâm thư gửi đến Tổng Bí thư – Chủ tịch nước Tô Lâm cùng BCH TW Đảng cộng sản Việt NamChủ tịch Quốc hội, Sư đã tha thiết kiến nghị một điều cốt lõi: Cần quan tâm đưa Thiền, Đạo đức ứng dụng và phương pháp thanh lọc thân tâm vào giáo dục các cấp cũng như trong quá trình đào tạo, bồi dưỡng cán bộ – những con người mang trách nhiệm với xã hội.

Sư không nói đến việc áp đặt một tôn giáo vào học đường. Sư nói đến những năng lực rất căn bản và tự nhiên của con người:

  • Biết dừng lại, buông bớt những bận rộn bên ngoài để quay về Thanh lọc thân tâm, trả cơ thể và tâm trí về với sự nhẹ nhàng, nguyên bản.

  • Biết quan sát chính mình, nhận diện tham, sân, sợ hãi và lòng ích kỷ.

  • Biết lắng nghe, biết tôn trọng nhân phẩm và sống hòa hợp với Thiên nhiên (tự nhiên).

  • Biết chịu trách nhiệm với lời nói, hành động của mình và trên hết, biết thương một con người khác cũng như chính mình.

Chúng ta cần dạy một người trẻ cách học tập, cách làm việc, cách sáng tạo và đóng góp cho xã hội. Nhưng nếu chỉ dạy con người cách có thêm, mà không dạy họ cách sống và cách buông bỏ, thì đôi khi chính những thành tựu vật chất lại trở thành phương tiện làm lớn thêm lòng tham, sự kiêu mạn và khả năng gây tổn thương.

Một người có rất nhiều tiền nhưng không có khả năng tự soi sáng chính mình có thể trở thành người giàu về vật chất mà nghèo về lòng thương. Một người có quyền lực nhưng thiếu khả năng tự quán chiếu có thể làm tổn thương rất nhiều người mà chính mình cũng không nhận ra.

Vì vậy, giáo dục và thực hành chân chính không chỉ tạo ra những con người giỏi hơn. Giáo dục cần giúp con người trở thành những cá nhân tử tế hơn, tỉnh thức hơn và có trách nhiệm hơn.

Sư tin rằng, nếu từ khi còn nhỏ, mỗi người được trao cơ hội thực tập sự tĩnh lặng, thấu hiểu nội tâm, nuôi dưỡng lòng trắc ẩn và đạo đức trong đời sống hằng ngày, thì xã hội sẽ có thêm những lớp người không chỉ biết thành công cho riêng mình, mà còn biết sống vì sự bình an của cộng đồng.

Một đất nước hùng cường không chỉ được đo bằng tốc độ tăng trưởng, những tòa nhà cao, những con số kinh tế hay khối tài sản khổng lồ.

Một quốc gia thật sự văn minh còn được nhận ra qua cách xã hội đối xử với người yếu thế: Qua việc một người đang đau có được lắng nghe hay không. Qua việc một người bị tổn thương có được bảo vệ hay không. Qua việc người có quyền lực có biết tự giới hạn mình hay không. Và qua việc mỗi chúng ta có đủ tỉnh thức để hiểu rằng: Không có tài sản nào quý hơn nhân phẩm. Không có quyền lực nào lớn hơn lương tri. Và không có sự phát triển nào bền vững nếu con người đánh mất lòng thương.

Rừng Gọi vẫn sẽ tiếp tục đi trên con đường nhỏ bé của mình:

  • THỨC (Hiểu): Để thấu suốt nhân quả, không phán xét vội vàng và không bị cuốn theo cảm xúc.

  • THIÊN: Trở về với thiên nhiên và tính tự nhiên, nuôi dưỡng thân tâm trong lành.

  • THƯƠNG: Để không quay lưng trước nỗi đau, không biến khác biệt thành đối đầu.

Không chọn đối đầu. Không nuôi oán trách. Không tìm kiếm sự hơn thua. Mà cùng nhau thắp lên một ngọn đèn bằng sự tỉnh thức, hiểu biết, lòng từ bi và trách nhiệm.

Sư mong một ngày nào đó, mỗi người trẻ lớn lên không chỉ với một trí tuệ đủ sáng để xây dựng quê hương, mà còn có một trái tim đủ ấm để không làm tổn thương đồng loại, biết trân quý thiên nhiên, trân quý Mẹ Đất và phụng sự cuộc đời trong bình an.

Cùng nhau thắp lên ánh sáng.

Thương yêu và tin cậy tất cả. 🙏

Tuệ Đức – Sư Rừng Gọi

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *