ĐỨNG TRƯỚC NGÃ RẼ CUỘC ĐỜI, TA CHỌN CON ĐƯỜNG VUI

03/07/2026 - Viết bài
Có một khoảnh khắc Tuệ Đức đứng giữa khu rừng rộng lớn, ngước nhìn tấm biển chỉ dẫn chi chít những ngã rẽ dành cho người đi bộ và xe đạp tại nước Đức (Germany). Bất chợt mỉm cười. Cuộc đời của mỗi chúng ta cũng hệt như vậy, luôn đầy rẫy những ngã ba, ngã tư, những lằn ranh lựa chọn khiến ta không khỏi băn khoăn: “Giữa muôn vạn nẻo đường, ta nên đi ngã nào?”
Thật ra, câu trả lời vô cùng giản đơn: Đường nào đẹp, đường nào vui, thì ta bước! Tinh thần Rừng Gọi là “Đi trên đường đẹp và vui”, con đường đẹp và vui không phải là ngã rẽ trải thảm đỏ của danh vọng hay vật chất.
Đó là con đường của sự tôn trọng sự sống.
Ta chọn lối đi không sát sanh, nơi mỗi bước chân trần rớt xuống như là nụ hôn lên Đất Mẹ đều nhẹ nhàng, không làm tổn thương từ ngọn cỏ, nhành cây đến những sinh linh bé nhỏ nhất. Dẫu mang hình hài nào, hệ tư tưởng nào, tất cả muôn loài đều là con của Mẹ Trái Đất. Chúng ta đang cùng bơi trong một đại dương năng lượng tổng hòa, cùng hít thở chung một bầu không khí. Hiểu được điều đó, ta học cách tôn trọng sự khác biệt, thấy cái đẹp và niềm vui trong sự đa dạng của vũ trụ mầu nhiệm này mà không hề lo lắng hay sợ hãi bất cứ điều chi.
Đó là con đường của sự chân thành và thiểu dục.
Đường vui là lối đi ít hành trang. Khi ta biết sống “thiểu dục” (ít ham muốn), biết san sẻ thay vì thu vén, ta bỗng thấy đôi vai mình nhẹ tênh. Ở lối rẽ đó, ta dũng cảm tháo bỏ những chiếc mặt nạ ngột ngạt mà xã hội khoác lên, để được sống chân thành, trọn vẹn và thuần khiết nhất với chính mình.
Đó là con đường của sự hài hòa trong – ngoài.
Khi ta chọn bước đi trên con đường vui ấy, ta bắt đầu nghe được “tiếng gọi của rừng”. Đó không chỉ là tiếng xạc xào của khu rừng vật lý bên ngoài, mà còn là tiếng gọi sâu thẳm từ khu rừng nội tâm tĩnh lặng bên trong. Ta sống hài hòa với thiên nhiên bao la, và cũng hòa bình với chính thiên nhiên trong cơ thể mình.
Trên con đường rợp bóng cây xanh mát, ta có đặc quyền được đi thật chậm. Ta thong dong dừng lại để thở, thiền tọa ngay giữa đất trời, mỉm cười chào một nụ hoa dại ven đường, hay yên lặng lắng nghe tiếng ong bay tìm mật…
Đứng trước ngã rẽ cuộc đời, ta không cần phải vội vã. Cứ chọn ngã nào có tình thương, có sự thảnh thơi và có thiên nhiên ôm ấp.
Nào, người thương của tôi ơi, người thương Rừng Gọi ơi, chúng ta cùng mỉm cười với sự sống trong và xung quanh, cùng nắm tay nhau thong dong bước đi trên con đường vui này nhé! 😊

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *